Không nghĩ ra ngày hôm nay đến đây lại có thể gặp được học viên phong vân tham chiến, quá sung sướng!
- Đúng vậy! Học viên phong vân trong toàn bộ học viện giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi! Thực lực cả đám mạnh mẽ kinh khủng. Không nghĩ ra bởi vì Nghệ Phong liên tục đi ra hai vị!
- Chậc chậc! Không biết ai có thể thắng? Thật sớm trước kia Lăng Thiên Vũ đã rất mạnh, thế nhưng Nghệ Phong cũng không kém, một người diệt cả Hoa Hạ bang. Lực lượng có thể nói ngang nhau!
- Mặc kệ nó, ai thắng ai thua liên quan gì đến chúng ta sao?
- …
Một câu lại một câu trao đổi bàn bạc khiến toàn trường loạn lên, hiển nhiên bất thình lình một hồi thi đấu lôi đài khiến cho bọn họ rất hưng phấn. Những nữ tử này càng mở lớn con mắt, đáy lòng tính toán tìm ai ước hẹn mới tốt hơn một chút!
- Phong thiếu, ra tay đi!
Lăng Thiên Vũ nhìn Nghệ Phong nhàn nhạt nói.
Nghệ Phong liếc mắt nhìn Lăng Thiên Vũ, thấy đấu khí hắn bao trùm trên người hắn có ánh sáng lưu chuyển.
- Nếu như hiện tại ngươi đi xuống, còn kịp!
Nghệ Phong nhàn nhạt nói, cũng không muốn đánh nhau cùng Lăng Thiên Vũ.
Lăng Thiên Vũ nghe được những lời này của Nghệ Phong, hắn hừ một tiếng:
- Cám ơn Phong thiếu quan tâm, bất quá ta muốn thử một chút xem Phong thiếu có mạnh mẽ giống như trong lời đồn đại hay không?
Nghệ Phong dựng thẳng lên một cây ngón tay, quay về phía Lăng Thiên Vũ lắc lư một chút nói:
- Một chiêu!
Âm thanh nhàn nhạt, bị gió nhẹ thổi tan ra, nhưng không tiêu tán trong không khí, ngược lại truyền rõ ràng vào trong lỗ tai của mỗi người. Lăng Thiên Vũ nghe được câu nói dường như lười nhác và vô lực này, hắn ngẩn ra, không rõ câu nói không đầu không đuôi của Nghệ Phong rốt cuộc có ý gì.
Chỉ là khi ánh mắt hắn chuyển đến một cây ngón tay kia của Nghệ Phong, mới bỗng nhiên tỉnh ngộ. Một cổ lửa giận không thể ức chế từ trong lòng lao thẳng ra ngoài, Lăng Thiên Vũ lớn như vậy, hắn còn chưa bao giờ bị người khác miệt thị tới mức này. Cư nhiên có người mơ mộng ngông cuồng dùng một chiêu đánh bại hắn.
- Ngươi nói cái gì?
Lăng Thiên Vũ hầu như cắn chặt răng mới hỏi ra lời này, mặc dù biết tỉ lệ hắn nghe lầm rất nhỏ, thế nhưng hắn thực sự không nghĩ bị miệt thị như vậy.
- Ta nói: Chỉ cần một chiêu!
Nghệ Phong như trước biểu hiện bộ dạng phong khinh vân đạm nói.
Xôn xao…
Dưới đài nhất thời ồ lên một mảnh, cả đám đưa mặt nhìn nhau. Ánh mắt nhìn về phía Nghệ Phong, lại phát hiện vẻ mặt của Nghệ Phong lúc này cực kỳ đường hoàng, cực kỳ ương ngạnh, toàn thân tản ra khí tức bễ nghễ cuồng ngạo! Cổ khí tức này khiến bọn họ ngẩn người. Thế nhưng nhớ tới vừa rồi Nghệ Phong tuyên bố một chiêu đánh bại Lăng Thiên Vũ. Trong lòng mọi người lại dâng lên cảm giác Nghệ Phong thật tự đại và kiêu ngạo!
Một học viên phong vân, Nghệ Phong nói dùng một chiêu đánh bại hắn. Đây có phải là ban ngày nằm mộng hay không?
Hạ Chỉ Mộng nghe được câu nói cuồng ngạo này của Nghệ Phong, nàng cũng hơi ngẩn ra. Nàng quay đầu nhìn về phía Nghệ Phong hiện tại bộc lộ quang mang, kiêu ngạo và ương ngạnh. Rất khó tưởng tượng vì sao Nghệ Phong có thể tự đại đến loại tình trạng này, bất quá khi nhìn thấy khóe miệng Nghệ Phong hiện ra một tia tà mị, khẽ nhếch lên hình vòng cung. Trong lòng Hạ Chỉ Mộng cư nhiên mọc lên cảm giác hết hồn. Nàng mơ hồ nghĩ những lời này của Nghệ Phong không phải là tự đại.
- Phệ Linh Nộ Bạo?
Lăng Thiên Vũ cố gắng ngặn chặn lửa giận bị miệt thị trong lòng, quay sang Nghệ Phong hỏi. Nếu như Nghệ Phong thi triển Phệ Linh Nộ Bạo, vậy thì Nghệ Phong nói một chiêu có thể đánh bại hắn cũng không phải không thể.
Thế nhưng, một câu nói tiếp theo của Nghệ Phong, trong nháy mắt đánh vỡ chút may mắn trong lòng hắn, cảm giác lần thứ hai bị coi thường sỉ nhục dâng lên như bão táp.
- Đối với ngươi, còn không đáng ta thi triển Phệ Linh Nộ Bạo!
Mọi người ngẩn ngơ nhìn vào Nghệ Phong, cuồng ngạo như vậy, toàn bộ học viện Trạm Lam không một người nào có thể so sánh cùng Nghệ Phong. Tuyên bố một chiêu đánh bại học viên phong vân, học viên như vậy trong toàn bộ lịch sử học viện Trạm Lam cũng chưa từng xuất hiện qua. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

