Mị Ảnh

Chương 581: Lăng Thiên Vũ khiêu chiến

/1682


 
Lưu Tam phảng phất làm ra một người mở đầu phong trào, một số nam nhân vốn dĩ còn suy nghĩ xem có nên lên đài hay không, lúc này bọn bọn lại gấp gáp chạy lên đài.
Đặc biệt khi người nam tử thứ hai bị Nghệ Phong đánh xuống dưới đài, quay đầu sang biểu lộ cùng một nữ nhân, được nàng đồng ý. Đám sói già kia càng gào thét thi nhau nhảy lên lôi đài, để trong lòng Nghệ Phong hối hận vạn phần. Nếu hắn sớm biết như vậy, vừa rồi hắn đã dùng thủ đoạn máu tanh để xử lý Lưu Tam rồi.
Nghệ Phong không còn cách nào khác, cho nên hắn không nhường nhịn nữa. Đến lúc sau càng đánh càng sắc bén. Rất nhiều học viên đều bị một chiêu oanh xuống đài. Thế nhưng những học viên này giống như ăn phải xuân dược, cả đám không sợ chết nhao nhao phi lên đài, điều này làm cho cuối cùng Nghệ Phong không giữ lại. Hầu như mỗi một người đều bị hắn đánh cho thương nặng hộc máu mồm bay ngược xuống dưới.
Có lẽ sự tàn nhẫn của Nghệ Phong làm nên tác dụng, những người phía sau xông lên khiêu chiến càng ngày càng ít. Điều này làm cho Nghệ Phong thở dài một hơi thật lớn. Nếu như bọn chúng cứ tiếp tục xông lên như vậy, đánh xong một trăm trận này, hắn có thể điên mất.
Nghệ Phong tương đương hối hận, trận đầu đã sai lầm như vậy, khiến cho bây giờ hắn không kịp thở một hơi đánh suốt gần hai mươi trận. Nếu như trận đầu hắn dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, bây giờ còn người nào dám đi lên?
Nghệ Phong oanh một chưởng đẩy lùi một người, nhàn nhạt liếc mắt quét về phía dưới đài. Rất nhiều người tiếp xúc đến ánh mắt của Nghệ Phong, nhanh chóng chuyển dời sang một bên, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt bình tĩnh của Nghệ Phong.
Nhớ tới tính cách ác liệt tàn nhẫn vừa rồi của Nghệ Phong, lúc này bọn họ mới nhớ tới Nghệ Phong còn một thân phận tàn sát hơn mười thành viên Hoa Hạ bang. Bọn họ nghĩ vậy không khỏi cảm thấy lạnh run. Bản chất của Nghệ Phong chính là tàn nhẫn, bất quá bị bề ngoại tốt đẹp của hắn che giấu mất. Nghĩ vậy, không có người nào dám đơn giản đi lên lôi đài.
Bọn họn không chút nào nghi ngờ, nếu như Nghệ Phong không thu được tay chân, chẳng may giết chết bọn họ cũng có thể! Mỹ nữ xác thực rất tốt, thế nhưng phải có mệnh mà hưởng thụ.
Tu Mộ nhìn không người nào dám đối diện cùng Nghệ Phong, hắn biết tính tàn nhẫn của Nghệ Phong đã làm cho những người này chấn động rồi. Nhớ tới một màn trước đây hắn từng trải qua, Tu Mộ đều không nhịn được cảm thấy trái tim băng gió, huống chi là những học viên này.
Bất quá, Tu Mộ càng thêm khiếp sợ thực lực của Nghệ Phong, vừa rồi tuy rằng không có Tướng cấp lên đài, thế nhưng cũng không thiếu Sư Cấp cao giai. Bất quá mỗi người đều bị Nghệ Phong dùng một chiêu đánh rơi xuống dưới đài! Thực lực như vậy, đã không phải Tướng Cấp sơ giai có thể làm được.
Lẽ nào Nghệ Phong đạt được Tướng Cấp trung giai? Hoặc là cao giai?
Trong lòng Tu Mộ có chút hoảng sợ, một năm trước Nghệ Phong vừa mới đi vào Tướng cấp, nếu như hiện tại đã đạt được trung giai hoặc là cao giai mà nói, điều này cũng quá kinh khủng đi?
Trong lòng Tu Mộ cười khổ, rốt cuộc rõ ràng vì sao viện trưởng lại coi trọng Nghệ Phong như vậy rồi, thậm chí không tiếc để Nghệ Phong thiết lập một lôi đài thi đấu. Xác thực, có một quái vật như vậy, có thể cực đại đề thăng danh tiếng của học viện Trạm Lam.
Hạ Chỉ Mộng nhìn không ai dám đi lên đài, nàng cũng thở dài một hơi. Có phân nửa là vì Nghệ Phong, cũng có phân nửa là vì những người khiêu chiến Nghệ Phong. Thực lực của Nghệ Phong nàng đã chứng kiến qua, không có thực lực của học viên Top 10, đi lên đài căn bản tự tìm đâu khổ.
Lưu Tam còn tốt, chỉ là nhổ ra một ngụm máu. Thế nhưng phía sau càng đánh, người khiêu chiến hắn thụ thương càng nặng, dựa theo tỉ lệ này gia tăng xuống phía dưới, đạt đến ba bốn mươi trận, rất có thể Nghệ Phong bắt đầu giết người. Hạ Chỉ Mộng cũng không dám đảm bảo, khiêu khích lửa giận của Nghệ Phong, trong đầu tiểu tử này phát điên lên không biết có làm ra chuyện như vậy hay không.
Hạ Chỉ Mộng nghĩ đến ngay cả Tuyết Ma Hổ Nghệ Phong đều dám trêu, điên đầu lên giết chết vài học viên cũng không có gì là lạ.
Hạ Chỉ Mộng nghĩ vậy, không khỏi cười khổ. Lần đầu tiên nàng nghĩ tới trên lôi đài luận võ giết người lại là một điều hiển nhiên.
- Còn có người muốn khiêu chiến sao?
Âm thanh của Nghệ Phong rất nhẹ, thế nhưng âm thanh lại có thể truyền đến trong lỗ tai của bất luận một người nào.
Nghệ Phong đứng thẳng trên lôi đài, tuy rằng thoại nhìn phiêu dạt vân đạm phong khinh. Thế nhưng cổ khí thế cuồng tà ngạo nghễ kia lại dường như có thể tiến vào trong lòng mỗi người, làm cho người ta một lên một cảm giác không thể so sánh cùng Nghệ Phong.
Nghệ Phong cứ lẳng lặng đứng ở trên lôi đài như vậy, tùy ý để gió trên đài cao thổi tung bay sợi tóc và quần áo hắn, có vui vẻ hăng hái!
Con mắt của một ít thiếu nữ si mê nhìn vào Nghệ Phong, nữ nhân đều thích nam nhân cường thế. Cổ ngạo khí không người có thể sánh ngang này, để trong mắt các nàng cảm thấy nóng rực, lúc này đáy lòng các nàng, thậm chí cho rằng Nghệ Phong có thể vượt qua cả Băng Hồn.
Khí phách! Tiêu sái! Anh tuấn!
Những khí chất này cái nào không phải cực kỳ phù hợp hình tượng bạch mã vương tử trong lòng các nàng? Có một ít thiếu nữ thậm chí lập nên kế hoạch làm sao mới có thể gặp gỡ cùng Nghệ Phong!
Tu Mộ nhìn thấy hầu như không ai dám nhìn thẳng vào con mắt của Nghệ Phong, hắn biết một trăm trận dù sao cũng không đánh hết. Trừ bỏ học viên phong vân, không ai có thể là đối thủ của Nghệ Phong? Bất quá, học viên phong vân làm sao có thể nhàm chán tới tham gia thi đấu lôi đài?
Tu Mộ bất đắc dĩ, chỉ có thể đi về phía trước một bước, chuẩn bị tuyên bố Nghệ Phong thắng cuộc. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status