- Độc Sư ác độc? Hắc hắc, bản thiếu chính là ác độc, ngươi có thể làm gì được ta? Ngươi cắn ta?
Nghệ Phong cười hì hì nhìn Hôi Từ, trên mặt tràn đầy đùa cợt.
- Hừ!
Hôi Từ hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía đệ tử Kim Ưng Tông, nói với bọn họ:
- Các ngươi thấy thế nào?
- Trưởng lão! Dường như đấu khí của chúng ta bị trói buộc. Thực lực phát huy không được ba thành.
Một người hút vào khói lam, điều tra biến chuyển trong cơ thể xong liền hô lớn.
- Thực lực của chúng ta cũng có chút ngưng lại, sợ là chỉ có thể phát huy ra tám phần mười thực lực!
Có một hộ pháp bỗng nhiên nói.
Hôi Từ hít thật sâu một hơi, thật không ngờ độc này có hiệu quả tới mức này, vốn tưởng rằng thực lực của Nghệ Phong mạnh mẽ như vậy, hiểu biết về Độc Thuật cũng có hạn, phối tri độc dược sẽ không ra gì, huống chi độc khí lan tỏa ra nhiều trong không khí, nhất định càng suy giảm rất nhiều. Thế nhưng không nghĩ tới cư nhiên còn có tác dụng với Tướng Cấp.
Hôi Từ lại cũng không biết, đáy lòng Nghệ Phong đang rất hối hận, lần trước dùng gần hết độc dược trong luyện ngục, sau này lại không đi luyện chế. Bằng không độc dược ngay cả Tuyết Ma Hổ đều có tác dụng, giết những người này không phải chỉ là chút chuyện nhỏ?
Hôi Từ quan sát bốn phía một phen, phát hiện người không trúng độc chỉ có khoảng gần hai phần. Hắn không nhịn được nổi giận, thảo nào vừa rồi đối phương càn rỡ xuất hiện trước mặt bọn họ như vậy. Hóa ra người này vốn đã sớm có kế hoạch, chỉ chờ chính mình nhảy vào bên trong. Hôi Từ không khỏi nghĩ chính mình thật ngốc.
Bất quá, thấy những đệ tử này chỉ bị trói buộc thực lực, điều này để cho hắn thở dài một hơi. Chỉ cần không chết người, một chút độc nho nhỏ tóm lại có thể giải được.
- Hộ pháp, động thủ!
Hôi Từ quát một tiếng, hắn dẫn đầu đạp về phía trước một bước. Trong mắt tràn đầy ánh sáng dữ tợn, trong lòng quyết định, không kể trả giá như thế nào đều muốn giải quyết Nghệ Phong. Nếu các đệ tử không giúp đỡ được, nhưng có thêm những hộ pháp thực lực cường đại không kém liên thủ với hắn, đồng dạng có thể giải quyết tốt Nghệ Phong.
- Vâng!
Thân ảnh những hộ pháp này cũng biển ảo, muốn vây quanh Nghệ Phong. Thế nhưng Nghệ Phong làm sao sẽ ngốc đến mức cho bọn hắn cơ hội này, thân ảnh chợt lóe đã thoát ra được vòng vây của bọn họ. Tốc độ Nghệ Phong nhanh đến cỡ nào, đó là cho dù Tuyết Ma Hổ truy sát đều có thể kiên trì một đoạn thời gian. Mấy người này thực lực Tướng cấp mà thôi, làm sao có thể đuổi kịp chính mình.
Nghệ Phong vừa ra khỏi vòng vây, dưới tay không chút lưu tình, những đệ tử Kim Ưng Tông này đã bị trói buộc thực lực. Không phải chính là bia sống cho hắn ngắm sao? Nghệ Phong cũng không cho rằng hắn sẽ có lòng thương hại đối với người của Kim Ưng Tông, điều duy nhất hắn muốn chỉ là tàn sát. Giết hết bọn họ, không sót một người.
Đây là lòng trả thù của Nghệ Phong, đối với người xúc phạm tới hắn, vậy hắn sẽ diệt cả nhà kẻ đó, như vậy mới có thể khiến đáy lòng Nghệ Phong cảm giác được an toàn.
- A …
Những người bị trói buộc thực lực này, làm sao có thể là đối thủ của Nghệ Phong, hầu như chủy thủ của Nghệ Phong sau mỗi lần vung lên, là có thể mang đi sinh mệnh của một người. Tất cả đều không ngoại lệ chính là cổ họng bị cắt đứt, sau đó máu nhiễm hồng trên mặt đất, để toàn bộ mặt đất trở nên như địa ngục Tu La, máu tanh đến cực điểm. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

