Nghệ Phong không nghĩ rằng hắn bắt nạt người yếu, hắn chỉ mình rỡ khi chém giết được đệ tử Kim Ưng Tông, điều để hắn phiền muộn chính là cuối cùng người của Kim Ưng Tông không ra khỏi cứ điểm. Cho dù đi múc nước mua cơm đều đi hơn mười người. Điều này làm cho Nghệ Phong cảm thấy lành lạnh, đồng thời cũng đang nghĩ cách làm sao để chém giết được bọn hắn.
Mặc dù Nghệ Phong có vài phần thực lực, thế nhưng không đến mức một thân một mình giết thẳng vào đại bản doanh của bọn họ, một cao thủ Vương Cấp đã để hắn cố kỵ rồi, huống chi Kim Ưng Tông còn nhiều người như vậy. Làm sao Nghệ Phong không cố kỵ bọn họ vây công?
Lấy mức độ cừu hận của Nghệ Phong và Kim Ưng Tông, hiển nhiên sẽ không bỏ qua cho bọn họ đơn giản như vậy. Nếu bọn họ đã không ra khỏi cửa, vậy đến lúc đó sẽ nghĩ biện pháp khác.
Thế nhưng sự tình lập tức sinh ra chuyển biến, bọn họ cư nhiên buông tha cứ điểm, chia làm ba đội, mỗi đội đại khái hai mươi người, đi về phía trước. Ba đội xa xa liên lạc, hình như cấu thành một trận pháp nào đó.
Phát hiện điểm này, trong thời gian Nghệ Phong nghi hoặc, lại không nhịn được cảm thấy vui vẻ. Tuy rằng ba đội xa xa liên lạc với nhau cũng khiến cho hắn không thể ra tay, nhưng là bọn họ đã đi ra ngoài còn sợ không có thủ đoạn nào sao? Nghệ Phong thực sự không vội mà công kích bọn họ, một đường đi theo phía sau bọn họ, không có việc gì lại đi tu luyện vũ kỹ và Lăng Thần Quyết. Thực sự quá mức nhàn rỗi hưởng thụ.
Mà đệ tử Kim Ưng Tông ở phía trước lại không được nhàn nhã như hắn, cả đám bọn họ chờ đợi lo lắng chậm rãi đi tới, không dám đi quá nhanh, cũng không dám đi quá chậm. Tình thần đã trương tới cực điểm, toàn bộ đội ngũ đều uể oải vạn phần.
Nghệ Phong nhìn bọn họ như vậy, thầm nghĩ thời gian không sai biệt lắm rồi. Lần này hắn cũng dịch dung thành dáng dấp như cũ đến giết người, tuy rằng tuổi tác chưa biến đổi, nhưng trên mặt lại tăng thêm một đường viền, khiến dung mạo hoàn toàn thay đổi.
…
Đệ tử Kim Ưng Tông thấy Nghệ Phong vài ngày chưa từng xuất hiện tại trước mặt bọn họ, cả đám thở dài một hơi, rốt cuộc thả lỏng tâm tình xuống dưới. Lần này vừa trầm tĩnh lại, bọn họ liền cảm giác được uể oải dị thường, thậm chí có người bước đi đều không nâng nổi mi mắt.
Hôi Từ thấy bộ dạng đệ tử Kim Ưng Tông như vậy, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ hạ lệnh nghỉ ngơi một ngày đêm.
Thế nhưng, khi tin tức vui vẻ này truyền đến tai bọn họ. Ánh mắt vui vẻ của bọn họ nhìn thấy một đạo nhân ảnh ở phía trước trong nháy mắt đọng lại. Đồng thời ánh mắt lập tức ngưng tụ, trong đó tràn đầy vẻ kinh hãi. Thậm chí có vài người thất thanh hô to.
- Tử Thần!
Một câu kêu sợ hãi này, để ánh mắt mọi người chuyển về phía trước. Quả nhiên, phía trước có một bóng dáng đã khắc sâu vào trong đầu bọn họ thời gian qua, giờ cái bóng đó đứng trước mặt bọn họ, mí mắt buồn ngủ lúc trước của bọn họ trong nháy mắt mở to, cảnh giác vô cùn nhìn vào bóng dáng tiêu sái trước mặt. Tại phía sau cái bóng này, còn có một đạo khói lam lay động, khiến cho bọn họ nghi hoặc không thôi.
Nghệ Phong đứng ở phía trước cười cười nhìn bọn họ, không hề có ý tứ ra tay, lại hình như hắn đang đợi bọn họ ra tay.
Quả nhiên, Nghệ Phong vừa xuất hiện, ba đội vốn đã phân tán trong nháy mắt hợp lại vọt tới phía Nghệ Phong, cùng lúc đó, khói lam sau lưng Nghệ Phong càng trở nên đậm đặc.
Thời gian không dài lắm, Hôi Từ và tất cả hổ pháp đều chạy tới. Mọi người lúc này mới thở hài một hơi, cả đám rút ra binh khí vây quanh Nghệ Phong.
Nghệ Phong nhìn thấy tình cảnh như vậy, ngược lại nụ cười càng đậm.
Hôi Từ nhìn Nghệ Phong tiêu sái đứng trước mặt hắn, trong lòng cũng có chút vui vẻ, hắn nguyên bản còn muốn ra kế hoặc làm sao mới có thể dẫn dắt Nghệ Phong đến rồi chém giết Nghệ Phong. Lại không nghĩ ra lúc này hắn tự mình chạy đến, chủ động rơi vào vòng vây, điều này làm cho kế hoạch cũ của hắn đã không có tác dụng.
Bất quá, Hôi Từ mơ hồ có chút bất an. Hắn quan sát bốn phía một phen, thấy hai bên không có bóng dáng người khác. Lúc này mới thầm nghĩ quả thực mình đã quá lo lắng rồi.
- Lá gan của ngươi thực sự lớn, cư nhiên dám gióng trống khua chiêng xuất hiện trước mặt chúng ta. Ta nghĩ đến ngươi chỉ biết hai chữ đê tiện, chuyên đánh lén kẻ yếu.
Hôi Từ không quên được châm chọc Nghệ Phong một phen.
Nghệ Phong không cho là phải cười cười, quay về phía Hôi Từ hì hì nói:
- Ngươi nói ra lời này cũng không biết đỏ mặt, mỗi người ta giết đều lớn tuổi hơn ta. Một đám người công lại đều hơn ta mấy trăm tuổi rồi. Cư nhiên còn không đánh lại một tiểu hài tử như ta, ngươi không cảm thấy mất mặt hay sao?
Một câu nói của Nghệ Phong, để sắc mặt Hôi Từ trở nên khó coi, hắn hừ một tiếng nói:
- Ngày hôm nay ngươi phải chết! Trừ phi gia nhập vào Kim Ưng Tông chúng ta!
Hôi Từ và Lý hộ pháp đã nói qua chuyện đàm phán hòa bình, vừa mới lúc đầu hắn nghĩ rằng tông chủ khả năng sẽ không đồng ý mà phủ nhận. Thế nhưng lúc sau hăn nghĩ lại, có một cường giả như vậy quy thuận Kim Ưng Tông, chắc chắn tông chủ vui vẻ mười phần. Một ít đệ tử bình thường mà thôi, Kim Ưng Tông cũng không thiếu, chết rồi thì chết. Thế nhưng cường giả mới là chân chính quý trọng. Đặc biệt cường giả có thể sánh ngang Vương Cấp!
- Gia nhập vào Kim Ưng Tông các ngươi?
Nghệ Phong thiếu chút nữa cười thành tiếng.
- Không sai! Thế nào? Nếu như đồng ý ta sẽ thỉnh cầu tông chủ cho ngươi một chức vị trưởng lão. Trưởng lão tuổi trẻ như ngươi, Kim Ưng Tông còn chưa từng xuất hiện qua. Nguồn truyện:
|
/1682
|

