- Điệp tỷ tỷ, tình hình hiện tại của đế đô như thế nào rồi?
Bàn tay Nghệ Phong vuốt ve bờ lưng mềm mại trắng bóng như ngọc Điệp Vận Du, sau đó bàn tay không chút an phận lướt lên phía trên mềm mại mượt mà của Điệp Vận Du. Điệp Vận Du trợn trắng mắt nhìn Nghệ Phong, đè ma trảo của hắn xuống nói.
- Chớ lộn xộn! Bây giờ đế đô ngư long hỗn tạp, rất loạn!
- A? Tình huống như thế nào?
Nghệ Phong ngược lại cảm thấy rất hứng thú, cũng không đùa nghịch nữa ôm lấy Điệp Vận Du nói.
- Cũng không biết là kẻ nào lan truyền ra tin tức, nói Hoàng đế Trạm Lam trúng độc không tìm được thuốc giải, chỉ sợ là không chống đỡ được bao lâu nữa. Những thế lực kia không nhịn được đổ dồn về đế đô, thậm chí còn xuất hiện cả thế lực của nước khác, chính là muốn nhân cơ hội này kiếm một chén canh!
Điệp Vận Du có chút hả hê nói. Nghệ Phong cười cười nói.
- Điệp tỷ tỷ cũng muốn một phần?
Điệp Vận Du cười nói.
- Đồ của lão gia hỏa, ngu gì mà không lấy. Chỉ có điều sau khi lão gia hỏa được ngươi trị liệu, đã long sinh hoạt hổ trở lại, khiến cho ta rất cố kỵ. Đừng nhìn lão gia hỏa này bộ dạng bất thành khí, nhưng vô cùng âm hiểu xảo trá, hiện tại hắn vẫn ngồi trên đài cao, lẳng lặng quan sát đế đô gió nổi mây phun. Trầm lặng khiến cho người ta sợ hãi! Nếu như hắn ta thực sự sắp chế, ta cũng không sợ, nhưng mà bộ dạng như vậy, thật sự là khiến cho ta không dám có hành động gì thêm.
Nghệ Phong cười cười, nhớ tới Hoàng đế Trạm Lamm ngược lại cũng coi như mà một hoàng đế rất có tư cách. Bình tĩnh như vậy chỉ sợ là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn.
- Điệp tỷ tỷ cũng không cần quá gấp, cứ đế bọn chúng tranh nhau. Chúng ta đứng một bên xem cuộc vui là được! Dù sao, chúng ta vẫn khống chế được sinh tử của lão gia hỏa kia, chẳng lẽ còn sợ không chiếm được tiện nghi?
Nghệ Phong cười nói. Điệp Vận Du nhẹ gật đầu, cười khanh khách.
- Ta cũng biết như vậy, hắc hắc không biết đám người kia để xem Hoàng đế Trạm Lam sẽ thu thập bọn chúng như thế nào. Trong đế đô, ai dám vượt mặt hoàng đế?
Nghệ Phong cười cười, tuy rằng thế lực Tĩnh Vân Tông rất lớn, có thể sánh với một quốc gia. Nhưng thực sự có thể so sánh với bộ máy của một quốc gia hay sao? Hắn chưởng quản lãnh thổ lớn đến như vậy, há một Tĩnh Vân Tông có thể sánh được. Cơ khí quốc gia, mặc kệ là lúc nào đều là một tồn tại khủng bố.
- Bất quá ta rất hứng thú với thân phận người hạ độc Hoàng đế Trạm Lam. Hi hi, ta muốn hắn hưởng thụ cảm giác bị thân nhân mưu sát!
Điệp Vận Du cười một tiếng, khiến cho Nghệ Phong đổ mồ hôi lạnh. Tối độc phụ nhân tâm, quả nhiên là không ngoa chút nào.
- Ha ha, hiện tại Tam hoàng tử thế nào?
Nghệ Phong tùy ý nói.
- Tam hoàng tử vẫn ở phủ nhắm mắt dưỡng thần....
Nói đến đây Điệp Vận Du chợt sững sờ, kinh hãi nhìn Nghệ Phong nói.
- Ngươi nói, người hạ độc chính là Tam hoàng tử?
- Ta không nói, đây là tỷ nói!
Nghệ Phong thoái thác. Điệp Vận Du thầm nghĩ sau đó lẩm bẩm.
- Đúng vậy, tại sao ta lại không nghĩ tới, với tâm cơ của Tam hoàng tử, làm ra chuyện như vậy cũng không có gì lạ. Hoàng đế Trạm Lam trúng độc, mũi giáo sẽ chĩa về hai vị hoàng tử, ai sẽ nghi ngờ đến một người bình đạm không mưu cầu như hắn. Thủ đoạn như thế, chỉ sợ là chỉ có hoàng hậu mới có thể sinh ra một nhi tử như thế. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

