Nghệ Phong thấy đám người Hung Lang rút đi, cũng không dừng lại tại Kim Lâu nữa, sau khi chuyện trò vài câu đơn giản cùng Tử Âm, liền đi về phía Thúy Lâm Các. Điệp Vận Du cũng biết được chuyện hắn đi khiêu chiến, chỉ sợ là vẫn đang lo lắng vạn phần. Huống chi tình huống hiện tại của đế đô, có lẽ nàng là người hiểu rõ nhất. Vừa vặn hỏi thăm nàng một chút. Tử Âm nhìn thoáng qua thân ảnh Nghệ Phong ly khai, ánh mắt hiện lên chút nhu tình, nàng cũng dời bước tiến vào trong Kim Lâu, tuy rằng nàng không biết vì sao Nghệ Phong có chuyện gì mà vội vã ly khai như thế. Nhưng bởi vì Kim Lâu bị đám người Hung Lang quấy phá, còn rất nhiều chuyện chờ nàng xử lý.
Nghệ Phong xuất hiện trước của Thúy Lâm Các, A Tú cùng chúng nữ chợt sững sờ, sau đó biến thành vô cùng cao hứng tựa hồ quên luôn lần trước Nghệ Phong đùa bỡn nàng.
- Tiểu thư các ngươi có ở đây không?
- Dạ, Tiểu thư ở trên lầu, tiểu thư ở đây hơn một tháng rồi, vẫn một mực đợi thiếu gia.
A Tú có chút hưng phấn nói, nàng cũng không biết quan hệ giữa tiểu thư cùng Nghệ phong là như thế nào, chỉ biết tiểu thư đối với Nghệ Phong vô cùng đặc thù. Thậm chí A Tú còn có suy nghĩ giữa hai người bọn họ chính là thứ quan hệ kia. Chỉ là Nghệ Phong cùng Điệp Vận Du gặp mặt tại lầu ba, các nàng không thấy được, hơn nữa cũng không cho rằng tiểu thư nhà mình là người mà nam nhân có thể sở hữu.
Nghệ Phong đi thẳng lên lầu ba, Điệp Vận Du hiển nhiên không ngờ Nghệ Phong lại đột nhiên xuất hiện, tuy rằng nàng nghe nói Nghệ Phong đã khiêu chiến xong, nhưng được Trữ Huyên mang đi, trong lòng vẫn còn đang lo lắng không thôi. Điệp Vận Du cũng không có mặc quá nhiều quần áo, chỉ phủ lên người một tầng sa mỏng, ẩn ẩn có thể thấy được da thịt trắng như tuyết, còn có thể nhìn thấy dáng người mị hoặc nóng bỏng dị thường, toàn thân tản ra vô tận mị hoặc, hấp dẫn không thôi. Nghệ Phong tựa hồ cảm thấy muốn xịt máu mũi.
- Không có việc gì là tốt rồi!
Một làn gió thơm mang theo mềm mại ôn nhuận trực tiếp nhào vào trong ngực Nghệ Phong, ôm chặt lấy hắn, cảm nhận được áp bách cùng mềm mại trước ngực, thanh âm ôn nhu khiến cho Nghệ Phong cảm động, dang tay ôm chặt lấy thân thể mị hoặc này.
- Hôn ta!
Điệp Vận Du ngước đầu lên, cặp môi đỏ mọng, yêu dị khẽ mở ra, khiến cho nhịn không được cúi đầu ngậm chặt lấy nó, nước bọt ngọt ngào, tràn ngập lan khí. Điệp Vận Du xoay người ôm Nghệ Phong, đôi tay thon dài từ từ cởi bỏ y phục của hắn, Nghệ Phong lĩnh hội, khẽ khom người xuống, phối hợp với động tác của Điệp Vận Du. Đồng thời hắn cũng không kìm nén nổi, thò ma trảo vào bên trong người Điệp Vận Du, bế xốc nàng lên đi về phía giường lớn, tầng sa mỏng dưới động tác thô lỗ của Nghệ Phong đã hóa thành từng mảnh nhỏ.
Điệp Vận Du trợn mắt nhìn hắn, hiển nhiên đối với việc Nghệ Phong bạo lực như vậy rất là bất mãn. Nhưng mà toàn thân bị Nghệ Phong ôm chặt, đã phủ lên một tầng phấn hồng.
- A...
Một tiếng tiếng rên nhẹ, trường thương của Nghệ Phong đã tiến vào, cả hai người đều bạo phát ra áp lực trong lòng. Sau khi hưởng thụ không khí tĩnh lặng khó mà có được, Điệp Vận Du uốn éo trong ngực Nghệ Phong, khuôn mặt dán lên trên bộ ngực của hắn, hai tay ôm chặt lấy Nghệ Phong, ngón tay không ngừng vẽ lên trên ngực hắn những vòng tròn.
- Nữa chứ?
Bàn tay Nghệ Phong đặt trên chỗ mềm mại của Điệp Vận Du, nhẹ nhàng hỏi.
- Dừng!
Điệp Vận Du cảm nhận được Nghệ Phong lại có xu thể ngẩng đầu ưỡn ngực, vội vàng hô. Ngón tay không khỏi hung hăng véo hắn một cái. Hỗn đàn này tựa như rất nhiệt ình với chuyện này, không hề tiết chế chút nào, nhớ lại vừa rồi hai người điên cuồng. Điệp Vận Du lại cảm thấy đỏ mặt tía tai, trong lòng rung động không thôi.
- Nhưng mà ta muốn.
Mặt mũi Nghệ Phong tràn đầy sầu khổ nói.
Điệp Vận Du nhìn Nghệ Phong hung hăng nói.
- Kìm nén đi!
- Ách...
Nghệ Phong nghe được lời của Điệp Vận Du chợt ngây người. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

