Nghệ Phong không quên mục đích chuyến đi này, đặt Linh Nhi xuống đất, quay sang Tử Âm hỏi:
- Tử Âm tỷ có "Nhiễu hồn hoa" hay không?
- Nhiễu hồn hoa? Chính là loại hoa trắng có chứa kịch độc sao?
Tử Âm nghi hoặc nhìn Nghệ Phong nói.
Nghệ Phong gật đầu:
- Chính là thứ đó! Nếu Tử Âm tỷ tổ chức bán đấu giá thì có thể tìm được không?
- Hẳn là có thể tìm được! Chỉ là, ngươi muốn cái đó làm gì?
Tử Âm nghi hoặc hỏi, trong lòng mơ hồ có cảm giác sợ hãi. Nghệ Phong sẽ không lớn gan đến mức ngay cả chuyện này cũng dám làm chứ?
Nghệ Phong nhìn ánh mắt hoài nghi và kinh hãi của Tử Âm, gật gật đầu khẳng định suy nghĩ của nàng:
- Chỉ bất quá cho thêm chút gia vị vào trong giải dược của hắn mà thôi, không có vấn đề gì lớn cả!
Câu này của Nghệ Phong khiến Tử Âm kinh hãi không thôi. Nàng trừng to mắt nhìn Nghệ Phong, trong mắt tràn đầy kinh khủng: Điên rồi! Trời ạ! Nghệ Phong sao có thể có suy nghĩ điên cuồng như vậy! Không ngờ dám hạ độc hoàng đế của một quốc gia. Chẳng lẽ hắn không biết hậu quả của việc này sao?
Tử Âm không dám tiếp tục tưởng tượng thêm nữa. Hạ độc đế vương là cái khái niệm gì? Mặc dù nàng vẫn biết lá gan Nghệ Phong rất lớn, nhưng thật không ngờ hắn lại dám có suy nghĩ kinh thiên động địa như vậy.
Tử Âm há hốc miệng, thanh âm có chút run run nói:
- Nghệ Phong, ngươi có biết suy nghĩ không vậy?
Nghệ Phong cũng hiểu rõ, đế vương đối với những người ở thế giới này mà nói, có uy phong như thế nào, cũng không phải ai cũng như mình, không xem đế vương vào trong mắt. Nghe mình nói muốn hạ độc hoàng thượng, tư tưởng thâm căn cố đế của Tử Âm khiến nàng cảm thấy kinh khủng.
- Ha ha, ta chỉ trộn vào trong giải dược một chút gia vị hỗn tạp mà thôi, căn bản không ai có thể phát hiện ra điểm gì bất thường. Nguồn truyện:
|
/1682
|

