Mị Ảnh

Chương 347: Linh nhi

/1682


 
Nghệ Phong nhìn dáng tươi cười như nắng thu của Liễu Mộng Nhiên, dường như cũng bị vui lây niềm vui của nàng, cười nói:
- Ta sẽ cho nàng một viên Phục linh đan, tuy nhiên sau này nàng làm thị nữ cho ta sẽ không được trả công.
Nghệ Phong không có thói quen làm việc không công. Cho dù trước mắt hắn là một tuyệt đại giai nhân, nhưng đổi một viên đan dược lục giai lấy tiền công cả đời của Liễu Mộng Nhiên cũng rất đáng giá. Chỉ là, trao đổi đồng giá, Nghệ Phong khẳng định là không đồng ý. Trong lòng hắn đang thầm tính toán, làm thế nào có thể lừa dối nữ nhân này làm ấm giường cho mình.
Liễu Mộng Nhiên nghe Nghệ Phong nói như vậy, một áng mây đỏ chợt bừng lên bên tai nàng. Nàng khẽ gật đầu, rốt cuộc đồng ý.
Nghệ Phong nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Liễu Mộng Nhiên, có chút sững sờ:
- Ừ, chờ ta luyện chế xong rồi, nàng kêu Lý U qua lấy là được.
Liễu Mộng Nhiên nghi hoặc nhìn Nghệ Phong, không rõ tại sao khi luyện chế xong không cho mình lấy mà phải kêu Lý U?
Đương nhiên, Nghệ Phong có kế hoạch của riêng mình. Nghệ Phong đoán tiểu tử Lý U xấu xa kia khẳng định muốn lấy lòng trưởng bối của mình. Nếu mình đưa cho hắn một viên đan dược, hắn không nhắc một chút về mình với trưởng bối sao? Tuy rằng mình và Liễu Mộng Nhiên đã giao dịch xong, nhưng lợi ích nhất định phải tối đa hóa.
Rất hiển nhiên, Liễu Mộng Nhiên băng tuyết thông minh chỉ chốc lát đã nghĩ tới lý do này. Nàng không nhịn được quay sang hắn sẵng giọng:
- Ngươi thật vô sỉ!
Nghệ Phong cười hắc hắc không ngừng, nói:
- Quá khen! Quá khen!
Liễu Mộng Nhiên cảm giác da mặt Nghệ Phong quá dày, đành bất đắc dĩ nói:
- Vậy ngươi luyện chế nhanh một chút cho ta!
Nghệ Phong cười cười:
- Yên tâm đi! Mấy ngày nữa sẽ bắt đầu luyện chế được thôi. Đúng rồi, bây giờ ta phải đi xem một chút, nàng tắm rửa sạch sẽ đi, sau đó chờ ta trở về.
Câu nói này của Nghệ Phong khiến mặt Liễu Mộng Nhiên đỏ bừng như hoa đào ngày xuân.
Nghệ Phong nhìn Liễu Mộng Nhiên kinh hoảng chạy đi, không khỏi cười ha ha, khóe môi nhếch lên một tia tà mị, nói:
- Có một thị nữ như vậy, cuộc sống sau này cũng không sợ đơn điệu nữa.
Nghệ Phong quan sát phủ đệ vắng vẻ một phen, nói thầm trong lòng:
- Xem ra cần phải tìm thêm vài gia đinh và giúp việc lặt vặt tới, bằng không thoạt nhìn quá không có sinh khí.
Một phủ đệ bá tước to như vậy, nếu chỉ có ha người quả thực quá lẻ loi. Bạn đang đọc truyện được copy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status