Mị Ảnh

Chương 137: Chủ nhân Sát Lâu

/1682



Nghệ Phong thản nhiên nhìn quanh bốn phía, trông thấy ảnh mắt mọi người tách rời khỏi hắn. Lúc này hắn mới buông bàn tay nhỏ bé mềm mại của Tân Y, bước từng bước, trong tầm mắt của mọi người, từ từ hướng về Vương Cấp mặc áo bào xanh.
Dễ nhận thấy Vương Cấp áo bào xanh bị thương rất nặng, hắn trông thấy Nghệ Phong đang hướng về phía chính mình, ánh mắt ngưng đọng không gì sánh được. Tức giận trong lòng bốc lên, khiến hắn lại lần nữa phun máu tươi.
- Ha ha! Vừa nãy, chẳng phai rất ngưu sao? Tại sao bây giờ cũng chỉ có thể nằm dưới đất mà phun máu? Chẳng phải ngươi muốn quyết đấu cùng ta sao? Ta cho ngươi cơ hội này, đứng lên nào!
Câu nói đầy ý châm biếm, nhất thời khiến mọi người nhìn Nghệ Phong bằng ánh mắt khinh bỉ. Người ta nằm trên mặt đất không thể cử động, vậy mà ngươi không biết xấu hổ nói ra những lời châm chọc như vậy.
- Khụ! Ta chỉ biết, ngươi là phế nhân thiếu suy nghĩ không thể đứng dậy. Bản thiếu gia trước mặt ngươi, cho ngươi cơ hội, đáng tiếc ngươi quá yếu đuối. Thấy bản thiếu gia rõ ràng sợ hãi nằm sấp xuống đất, vả lại còn phun máu!
Nghệ Phong trừng mắt nói nhảm, khiến trong lòng mọi người xì một tiếng khinh miệt, thầm mắng hắn vô sỉ!
Vương Cấp áo bào xanh hiển nhiên bị Nghệ Phong trọc giận, trong miệng lại tiếp tục phun máu. Máu chảy trên áo bào xanh, khiến áo bào xanh của hắn nhuộm thành màu đỏ tươi.
Nghệ Phong trông thấy tràng cảnh như vậy, sắc mặt trở nên trầm lắng. Vẻ mặt bỡn cợt vừa này hoàn toàn biến mất, ngược lại bộ dáng vô cùng lạnh lùng.
- Ta nói rồi, ngươi không đủ tư cách, nhất định ngươi không đủ tư cách. Ta không muốn ngươi tiếp tục xuất hiện trước mặt Tần Y. Bằng không, lần sau gặp lại ngươi, ta sẽ lấy mạng ngươi.
Câu nói hiện lên sát ý, khiến mọi người giật mình. Bọn họ nhìn nhãn thần Nghệ Phong cũng có chút sợ hãi.
Nghệ Phong lạnh lùng trông thấy toàn bộ đám người đều tránh né ánh mắt hắn: Hắn muốn nhân cơ hội này để uy hiếp, dùng uy thế của người khác để dọa bọn họ sợ hãi. Để bọn họ biết người nào có thể trêu chọc, người nào không thể chọc. Mà Tần Y, cũng không phải người để bọn họ có thể thương nhớ.
Nghệ Phong thản nhiên liếc mắt nhìn Vương Cấp áo bào đen đứng bất động tại chỗ, nhàn nhạt nói:
- Vừa nãy ta nói ngươi thiếu tư cách khiêu chiến với ta, ngươi tán thành hay không?
Nghệ Phong vừa dứt lời, Vương Cấp áo bào đen liền cảm thấy cổ khí thế tập trung trên cơ thể mình càng mãnh liệt. Rõ ràng bị đè nén, trên trán hắn toát mồ hôi lạnh. Hắn liếc nhìn Nghệ Phong, tiếp đến thất thần liếc nhìn Tần Y. Lúc này, dường như hắn mới bừng tỉnh:
- Nữ nhân như vậy, làm sao chính mình có thể sở hữu, lúc trước tại sao chính mình có thể buồn cười như vậy?
- Ngươi không trả lời! Vậy ta đây có thể nghĩ ngươi đã âm thầm thừa nhận?
Nghệ Phong nhàn nhạt nói, khiến trong lòng mọi người minh bạch: Tần Y có nam nhân cường thế như vậy, thảo nào nàng luôn coi thường hai đại Vương Cấp này.
Tràng cảnh như vậy, cũng khiến Nghệ Phong âm thầm gật đầu: Đây mới là kết quả hắn muốn. Bất luận là nữ nhân đều có hư tâm, bất cứ nữ nhân nào cũng đều hi vọng nam nhân của chính mình mạnh mẽ! Nghệ Phong không muốn về sau thế nhân nói nam nhân của nàng là người nhu nhược hèn nhát. Hắn muốn thế nhân đều biết, đức lang quân của Tần Y là người mạnh mẽ. Đây cũng coi như là lễ vật dành tặng Tần Y.
Mặc dù, vì thế Nghệ Phong phải trả cái giá khá đắt, thế nhưng vì nàng, tất cả đều đáng giá.
Nghệ Phong trông thấy tất cả mọi người không dám nhìn tới chính mình đang đứng cạnh Tần Y. Lúc này mới quay về phía Vương Cấp áo bào đen nói:
- Một người ba mươi tuổi có thể trở thành cường giả Vương Cấp, có lẽ được thế nhân tán tụng. Thế nhưng các ngươi hãy nhớ kỹ, các ngươi trong mắt ta không là gì cả. Làm thịt các ngươi không khác gì thịt chó. Cho nên, các ngươi không nên quấy rối cuộc sống người khác.
Trong giọng nói nhàn nhạt lộ ra thế lực cường đại, khiến Vương Cấp áo bào đen cười đắng ngắt: Vốn chính mình trong mắt người ta chính là chó đợi người ta làm thịt.
- Tần Y! Chúng ta đi!
Nghệ Phong kéo tay Tần Y, mang theo Tần Y đầy nhu tình rời khỏi đấu trường, khiến mọi người ngây dại tại chỗ.
Nghệ Phong không phải không muốn làm thịt hai đại Vương Cấp này, bất quá chuyện này liên quan rất lớn. Tuy rằng hai người này vừa mới trở thành Vương Cấp, nhưng dù sao cường giả Vương Cấp rất ít, ở bất cứ đâu cũng đều là nhân vật thành danh. Huống hồ đây còn là lực lượng của hoàng thất. Nếu như thực sự làm thịt hai Vương Cấp này, e là ngày sau chính mình không được sống yên ổn.
Đây cũng là nguyên nhân, Nghệ Phong có chút điềm đạm. Hiện tại không phải lúc thích hợp để hắn tiết lộ thân phận.
...
Khi Nghệ Phong tới trước phủ ngoại công, người mặc hắc ý thần bí kia theo sau Nghệ Phong, rốt cục cũng mở miệng nói:
- Ta có vài lời muốn nói với ngươi.
Ngữ điệu giống như người chết, trong đó tiết lộ sát ý lạnh lùng tới cực điểm. Lời này khiến Nghệ Phong trừng mắt: Thảo nào dáng vẻ Thiên Nghịch cũng lãnh khốc như vậy, cảm tình chính là ma đầu này dạy dỗ.
- Ta tưởng rằng ngươi vẫn theo ta, không nói lời nào. Có gì ngươi cứ nói!
Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía ma đầu này, cười nói.
Ma đầu này chính là sư phụ của Thiên Nghịch, nắm Sát Lâu trong tay! Nghệ Phong nghĩ chuyện ma đầu này giải quyết hai đại Vương Cấp kia, bởi hai ngày trước chính mình tìm tới căn cứ của Sát Lâu tại Đế Đô. Có lẽ người khác muốn tìm tới căn cứ của Sát Lâu sẽ rất khó khăn. Thế nhưng đối với Nghệ Phong mà nói, là chuyện rất đơn giản. Bởi thiếu chủ Sát Lâu Thiên Nghịch đã nói hết với chính mình.
Điều bất ngờ chính là, lão ma đầu này vừa tới căn cứ Sát Lâu tại Đế Đô. Vừa vặn nạp làm tráng đinh. Bất quá, hắn phải trả cái giá khá đắt. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status