- Tiểu tử, ta muốn quyết đấu với ngươi!
Đại Vương Cấp đứng bên cạnh trầm mặc không nói gì, đột từ phía Tần Y chuyển nhìn Nghệ Phong, lạnh lùng nói.
Nghệ Phong nhìn thoáng qua, giọng nói thản nhiên đầy vẻ coi thường:
- Các ngươi không đủ tư cách!
Câu nói này, khiến đám người xung quanh rộ lên, nhìn Nghệ Phong. Rốt cục không nhìn thấy đối phương có điểm nào không bằng hắn!
- Ngươi sợ sao? Nếu như sợ, hãy dập đầu chịu thua. Từ bỏ Tần Y, ta sẽ bỏ qua cho ngươi.
Ngữ khí cuồng ngạo, không thể che giấu được ý châm biếm trong đó. Tần Y vốn bị Nghệ Phong ôm, khuôn mặt đỏ bừng bỗng nhiên nghe câu nói này, sắc mặt liền đại biến, khí lạnh mạnh mẽ bốc lên.
Nghệ Phong nắm chặt tay chính mình, nhìn nữ nhân quyến rũ trong lòng nhẹ nhàng nói:
- Để ta xử lý hắn!
Tần Y nghe thấy Nghệ Phong nói như vậy, nàng ngẩn người, gật đầu ưng thuận, toàn bộ thần thể cũng mềm xuống.
- Ha ha, vốn tưởng rằng ngươi thông minh hơn vương bát màu xanh bên cạnh. Không ngờ giống như kẻ không biết suy nghĩ. Người ah! Không thể ngu ngốc như vậy!
Nghệ Phong thở dài một hơi, nói một câu đầy ẩn ý.
Câu nói có vẻ thâm trầm, khiến đám người vây xem nhìn Nghệ Phong bằng ánh mắt khinh thường: Kháo, dường như ngươi rất giống người thông minh.
Sức kiềm chế của Vương Cấp mặc áo bào đen hiển nhiên tốt hơn Vương Cấp áo bào xanh rất nhiều. Hắn không để ý tới câu nói châm chọc của Nghệ Phong, lạnh lùng nhìn Nghệ Phong nói:
- Không dám sao? Lẽ nào ngươi để người đời cho rằng, Tần Y yêu một kẻ nhu nhược sao? Chẳng lẽ ngươi không suy nghĩ vì nàng sao?
Những lời này, nhất thời khiến ánh mắt Nghệ Phong ngưng đọng. Cánh ta buông eo nhỏ quyến rũ của Tần Y ra, tiến về phía trước, lạnh lùng nói:
- Không thể không nói, ngươi thông minh hơn vương bát màu xanh kia, thế nhưng nói ngươi biết. Ngươi vẫn không đủ tư cách khiêu chiến với ta.
Ngữ khí lạnh lùng, khiến mọi người bàng hoàng, đám người nhìn về phía hai đại Vương Cấp bằng ánh mắt cổ quái.
Vương Cấp mặc áo bào xanh nổi giận gầm lớn, hắn cười lạnh nói:
- Không đủ tư cách? Bây giờ lão tử sẽ để ngươi biết, ta có đủ tư cách hay không?
Nói xong, đấu khí trong cơ thể hắn mạnh mẽ bắn ra. Luồng đấu khí khổng lồ màu xanh mờ mờ ảo ảo bạo động, toàn bộ khoảng không chịu áp lực lớn liền ngưng đọng lại, khiến người ta không sao thở nổi.
Tần Y thấy vậy liền tiến lên phía trước một bước, đang định xoay người tiến vào khối năng lượng. Lại phát hiện cánh tay của chính mình bị Nghệ Phong kéo lại, hắn truyền tới bên tai âm thanh chân thật đáng tin:
- Hãy để ta tới, với tư cách là nam nhân của tỷ. Chuyện này là trách nhiệm của ta.
Tần Y có chút sửng sốt, nhãn thần chăm chú nhìn về phía Nghệ Phong. Trông thấy gương mặt góc cạnh kia rất nghiêm túc. Trong lòng nàng hoảng hốt, nhưng cũng vui vẻ gật đầu. Không nữ nhân nào không muốn nam nhân của chính mình ngăn chặt sóng gió. Tuy rằng không biết Nghệ Phong tự tin tới mức nào, thế nhưng Tần Y rất tin tưởng Nghệ Phong. Hắn nói đi, chính là đi.
Nữ thần trong lòng chính mình và nam nhân trước mắt tinh chàng ý thiếp, nhất thời càng kích phát lòng đố kị trong hắn, hắn không kiềm chế được. Cánh tay huy động đấu khí càn quét hướng về phía Nghệ Phong.
- Tiểu tử, nếu như ngươi có tài hãy tỷ thí cùng ta một hồi!
Nghệ Phong nhìn Vương Cấp mặc áo bào xanh đang hướng về chính mình bằng ánh coi thường, khóe miệng cười nhạt, cấp tốc bay tới. Thân thể không hề tránh né, dường như nhìn hắn như nhìn xác chết. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

