Nghệ Phong và trưởng lão kia đi một quãng không quá xa, bỗng nhiên thanh âm giận dữ văng vẳng bên tai Nghệ Phong:
- Lão ngũ, ai vừa mới đã thương đệ tử Bách Trượng Phong ta? Lão tử sẽ chém hắn.
Tiếng rống giận vang lên, đạo thân ảnh lập tức xuất hiện bên cạnh trưởng lão kia, trên khuôn mặt đại hãn bưu hãn toát lên vẻ phẫn nộ, lông mày rậm mắt to nhìn chằm chằm Nghệ Phong, hiển nhiên hắn nhận ra chính là thanh niên trước mặt.
- Là ngươi đả thương đệ tử Bách Trượng Phong ta?
Đại hán lông mày rậm nhìn hằm hằm Nghệ Phong.
Nhận thấy khí tức đối phương tập trung vào thân thể chính mình, Nghệ Phong hừ lạnh nói:
- Phải thì sao?
- Rất đơn giản, ta sẽ bẻ gẫy hai đùi của ngươi. Vứt ngươi ra ngoài.
Đại hán lông mày rậm gầm lớn.
- Vậy ta muốn xem tay của ngươi gãy thế nào?
Nghệ Phong cười nhạt, khóe miệng nhếch lên ý khinh thường.
- Được, được! Ta tán thưởng ngươi liều lĩnh như vậy. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

