- Diệp Hi! Nàng khẳng định là nơi này?
Nghệ Phong nhìn ngọn núi trước mắt, quay về phía Diệp Hi hỏi.
- Đây chính là nơi quái nhân kia nói, hắn nói nếu như ta suy nghĩ thông suốt, hãy tới Bách Trượng Phong tìm hắn.
Diệp Hi quay về phía Nghệ Phong nói. Một mạch cùng Nghệ Phong chạy tới đây, nàng cảm giác có chút mệt mỏi.
Nghệ Phong tiến về phía cửa núi trước mắt không được coi là đại khí, thế nhưng hiện lên phong cách cổ xưa, gật đầu quay về phía Diệp Hi nói:
- Đi thôi! Vào thử xem.
Diệp Hi đi theo phía sau Nghệ Phong, nhìn thẩn thể trước mặt không quá cường tráng, cảm giác yên tâm dị thường.
Nghệ Phong chạy tới cửa núi, bị hai người trấn thủ cửa núi ngăn cản. Nghệ Phong nhíu nhíu mày, suy nghĩ một chút nói:
- Hãy thông báo với chủ nhân các ngươi, Nghệ Phong đến đây bái kiến.
Hai người này liếc mắt nhìn nhau, lập tức quay về phía Nghệ Phong quát lớn:
- Bản tông không tiếp đãi ngoại nhân, mời quay về.
Nghệ Phong nhíu mày không thôi, tông môn không nể mặt hắn thực sự rất hiếm. Nghệ Phong thản nhiên nói:
- Việc này không phải do các ngươi quyết.
Sau khi nói xong, Nghệ Phong vẫn tiếp tục bước tiến về phía trước.
- Đứng lại!
Hai người thủ hộ liếc mắt nhìn nhau, từ khi bọn họ lánh đời tại nơi này, chưa từng có ai dám không kiêng nể như vậy. Cho dù hàng loạt đệ tử các môn phái tới đây, cũng phải cung kính.
- Hừ!
Nghệ Phong thấy hai người chạy tới chặn lại, liền hừ lạnh một tiếng, đấu khí trong cơ thể bạo phát hóa thành trường tiên quăng tới. Dưới trường tiên của Nghệ Phong, hai người thủ hộ lập tức phun máu đập mạnh trên mặt đất.
Nghệ Phong không thèm liếc nhìn hai người này, quay về phía sau nói với Diệp Hi:
- Đi!
Khi Nghệ Phong động thủ Diệp Hi vẫn sững sờ, được Nghệ Phong nhắc nhở, lúc này nàng mới theo Nghệ Phong tiến nhập cửa núi.
Nghệ Phong xuất thủ tại cửa núi, nhất thời kinh động một vài người trên đỉnh núi. Đám võ giả nhanh chóng bay tới, nhìn hai người thủ hộ nằm trên mặt đất, trong lòng giận dữ, đều tự thi triển công pháp công kích về phía Nghệ Phong.
- Muốn chết?
Nghệ Phong hừ lạnh, từng quyền từng quyền mạnh mẽ đánh về phía những võ giả này. Từng quyết đành tới, tất nhiên từng võ giả bên phía đối phương đều phun máu bay ngược lại phía sau. Thế nhưng, Nghệ Phong cường thế nhưng vậy cũng không khiến những người này dừng tay. Hơn nữa chiêu thức thi triển càng lúc lại càng cường hãn, mãnh liệt đánh về phía Nghệ Phong.
- Thật không biết lượng sức mình!
Nghệ Phong cười nhạt, không đạt tới Quân Cấp, võ giả đến nhiều nữa cũng không đáng gì.
Đấu khí trong cơ thể Nghệ Phong uốn lượn, quét sạch tất cả hướng về đám người công kích chính mình. Dưới đạo đấu khí uốn lượng, vài võ giả bị đẩy lùi lại phía sau, phun máu đập trên mặt đất.
- Mau cút!
Nghệ Phong quát lớn, lạnh lùng nhìn đám người kia.
Đám người bị âm thanh này chấn động khiến màng tai có chút đau đớn. Đám người nhìn Nghệ Phong, sắc mặt bọn họ đều hiện lên vẻ kinh hãi, thật không ngờ thanh niên trẻ tuổi trước mắt cư nhiên cường hãn như vậy. Dưới tay hắn, bọn họ hợp sức lại cũng không thể đối phó.
Đệ tử cầm đầu hít sâu một hơi, nhìn Nghệ Phong trầm giọng nói:
- Không biết Bách Trượng Phong có điều gì đắc tội với các hạ?
Nghệ Phong liếc mắt nhìn Tôn Cấp này, lập tức nhàn nhạt phun ra một chữ:
- Cút!
- Ngươi...
Những lời này, khiến đám người Bách Trượng Phong phẩn nộ, sắc mặt vô cùng khó coi.
- Tuy rằng các hạ cường hãn. Bất quá không thể nổi sóng tại Bách Trượng Phong ta. Ta khuyên các hạ tự giải quyết thật tốt.
Đệ tử cầm đầu trầm giọng gầm lên.
- Nếu như vậy, hãy gọi chủ nhân các ngươi tới đây.
Nghệ Phong cười lạnh nói.
Đệ tử cầm đầu hít sâu một hơi, quay về phía đệ tử bên cạnh gật đầu. Hắn biết thực lực của bọn họ tuyệt đối không phải đối thủ của thanh niên này. Chỉ có thể kinh động tới các trưởng lão trong tông.
Khi đệ tử kia chuẩn bị rời đi, đột nhiên một đạo âm thanh từ trên hư không truyền xuống:
- Bạch Quang, xảy ra chuyện gì?
Nghe thấy câu này, đệ tử cầm đầu quay về phía phương hướng kia cung kính thi lễ:
- Trưởng lão, có người xông vào Bách Trượng Phong ta, đả thương rất nhiều đệ tử, mong trưởng lão ra mặt.
- Hả?
Trong tiếng nghi hoặc, một đạo thân ảnh liền xuất hiện bên cạnh Bạch Quang, lập tức nhìn thấy không ít đệ tử nằm trên mặt đất, ánh mắt có chút âm trầm nhìn Nghệ Phong. Bất quá, nhìn khuôn mặt Nghệ Phong nao nao. Cường giả Quân Cấp trẻ tuổi như vậy, trên đời thật hiếm thấy.
- Các hạ là ai?
Trưởng lão nhìn Nghệ Phong hỏi, Quân Cấp trẻ tuổi như vậy nhất định không phải là hạng người vô danh.
- Nghệ Phong!
Nghệ Phong nhàn nhạt nói.
- Nghệ Phong?
Trưởng lão kia khẽ nhíu nhíu mày, lập tức nhớ tới điểm gì đó sắc mặt lập tức đại biến nói:
- Ma... Tà Đế Nghệ Phong?
- Đúng vậy!
Nghệ Phong nói.
|
/1682
|

