Nghệ Phong kinh ngạc nhìn cảnh này, trong lòng kinh hãi không thôi, nghĩ thầm: Chẳng lẽ tổ tiên Băng Ngưng còn sống trong đó, nếu như thực sự sống, làm sao lý giải chuyện niêm phong cấm địa này.
Trong khi Băng Ngưng dập đầu, Nghệ Phong cảm giác được cổ khí tức khổng lồ tập trung tại thân thể Băng Ngưng, một lúc lâu cổ khí tức kia biến mất không còn một mảnh:
- Quả nhiên chính là thân thể băng hàn, Bản Thánh thực sự đã có truyền nhân.
Câu nói thản nhiên, khiến Nghệ Phong chấn động không thôi, băng nhân nguyên bản vây công Nghệ Phong cũng dừng lại, vô cùng cung kính quay về phía cửa chính đại điện.
Ngay khi Nghệ Phong chuẩn bị hỏi Băng Ngưng... Lại nhận thấy cổ khí tức này tập trung trên thân thể hắn, tuy rằng trong lòng Nghệ Phong kinh ngạc, nhưng có nén kinh ngạc trong lòng, quay về phía đại điện thi lễ nói:
- Vãn bối Nghệ Phong ra mắt tiền bối.
Ngay cả khi Nghệ Phong nói lời này cổ khí tức kia cũng không hề suy giảm. Bất quá, điều khiến Nghệ Phong kinh ngạc chính làm, khí tức của đối phương tuy kinh khủng, thế nhưng không để Nghệ Phong có loại cảm giác không thể chống đối. So với khí tức của lão đầu tử và tiền bối Tà Tông, chênh lệch quá lớn. Nhưng thực ra kém vị Á Thánh Mặc gia kia không nhiều.
- Hắn là gì của ngươi?
Khi Nghệ Phong âm thầm phỏng đoán thân phận của đối phương, thanh âm khoan thai kia đột nhiên hỏi Băng Ngưng.
Băng Ngưng liếc mắt nhìn Nghệ Phong, đột nhiên sắc mặt phiến hồng:
- Hắn là vị hôn phu của Băng Ngưng.
Những lời này, khiến Nghệ Phong kinh ngạc. Thế nhưng mơ hồ minh bạch, nguyên nhân chính là Băng Ngưng muốn bảo vệ hắn. Dù sao, ngoại nhân không thể tiến nhập cấm địa, Băng Ngưng nói những lời này cho thấy Nghệ Phong là người một nhà.
Quả nhiên nghe vậy, cổ khí tức tập trung trên thân thể Nghệ Phong biến mất không còn một mảnh.
- Thảo nào với thực lực của ngươi chưa đạt tới Quân Cấp có thể đến nơi này. Có hắn trợ giúp thực ra không kỳ quái.
Lão tổ Băng gia ung dung nói:
- Bất quá, tại sao trên thân thể ngươi có một chút khí tức của hắn?
Nghệ Phong biết "hắn" chính là người nào, sợ là vị chí tôn kia trong các đời Tà Đế.
- Vãn bối chính là Tà Đế đương đại.
Nghệ Phong hồi đáp.
- Thảo nào, thảo nào.
Lão tổ Băng gia nói. Trầm ngưng một lúc lâu, hắn lại đột nhiên nói:
- Băng Ngưng, ngươi đứng lên đi.
Lúc này Băng Ngưng mới cung kính đứng lên, mà khi thời gian Băng Ngưng đứng lên, năm băng nhân kia hoàn toàn do năng lượng hội tụ tạo thành thẳng tắp hướng về phía Băng Ngưng. Mặc dù Nghệ Phong biết, đối phương không thể gây thương tổn đến Băng Ngưng, nhưng không kiềm chế nổi lau mồ hôi lạnh trên trán.
Tràng cảnh xuất hiện khiến Nghệ Phong trừng mắt, nhìn năm băng nhân kia bằng ánh mắt khó tin. Băng nhân đi tới trước mặt Băng Ngưng không hề dừng lại, trực tiếp đụng vào thân thể Băng Ngưng. Trong khi băng nhân đụng tới thân thể Băng Ngưng, băng nhân hoàn toàn dung nhập vào thân thể Băng Ngưng.
Năm băng nhân năm lần đụng tới, dung nhập vào thân thể Băng Ngưng. Nghệ Phong trông thấy hình ảnh như vậy kinh hãi không thôi, năm băng nhân kia, thực lực mỗi người đều đạt tới ngũ giai, hiện tại hoàn toàn dung nhập cơ thể Băng Ngưng, Băng Ngưng còn không bị bạo thể mà chết.
Sau khi Băng Ngưng dung hợp năm băng nhân kia, lại quay về phía cung điện cung kính thi lễ:
- Đa tạ lão tổ tông.
Nghệ Phong khẽ nhíu nhíu mày, khẽ dò xét thực lực của Băng Ngưng, phát hiện thực lực của Băng Ngưng không đề thăng là bao. Cũng chỉ đạt tới trình tự bát giai đỉnh phong, bất quá mới tăng một giai mà thôi.
Lực lượng của năm băng nhân vừa rồi, cho dù để Băng Ngưng đề thăng tới Quân Cấp ngũ giai đều dư thừa. Tại sao chỉ có thể tăng một giai?
- Năm băng nhân này là do năng lượng thuộc tính băng tinh thuần hội tụ mà thành. Thể chất của ngươi thực sự rất thích hợp dung hợp bọn họ, không cần lo lắng không chịu đựng nổi. Năng lượng thuộc tính băng dưới Thánh Cấp, mặc kệ bao nhiêu đều không đủ với ngươi. Bất quá, muốn hoàn toàn hấp thụ năng lượng của bọn họ, người còn phải tự mình gắng sức tu luyện.
Lão tổ Băng gia nói. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

