Khi Băng Ngưng đang nói, ấn kết cuối cùng cũng kết khởi xong. Cùng lúc đó, Thân thể Nghệ Phong và Băng Ngưng không ngừng chìm xuống. Đồng thời, nước xung quanh hồ hoàn toàn tách rời.
Khi hạ xuống, Nghệ Phong cảm giác cổ lực lượng khổng lồ đẩy hắn quay ngược lại. Chỉ ôm Băng thật chặt mới cảm giác cổ lực lượng này suy yếu.
Băng Ngưng thấy Nghệ Phong gắng sức chống đỡ cổ lực lượng này, nàng khẽ xoay người. Đưa tay ôm chặt Nghệ Phong, hai người siết chặt vào nhau. Đôi gò bồng mềm mại của Băng Ngưng ép vào ngực Nghệ Phong, cảm giác mềm mại ôn nhuyển khiến Nghệ Phong không thể kìm lòng xuất hiện phản ứng.
Băng Ngưng dường như đã nhận ra, thế nhưng Băng Ngưng biết. Ngoài cách này, không còn cách nào khác giúp Nghệ Phong tiến vào trung tâm. Dù sao, Nghệ Phong không sở hữu thể chất như nàng.
- An phận một chút.
Băng Ngưng cảm giác toàn thân nóng như lửa đốt. Nàng cắn răng nhẹ giọng thì thầm bên tai Nghệ Phong.
Nghệ Phong cười khổ, không phải hắn không an phận. Bất quá, ôm vưu vật như vậy, hắn có thể trụ vững bộ dáng này đã rất đáng biểu dương, cho dù Liễu Hạ Huệ trước kia cũng không hơn gì hắn bây giờ.
Nghệ Phong điên cuồng vận chuyển Lăng Thần Quyết, lúc này hắn và Băng Ngưng cũng xoay tròn rơi xuống phía dưới. Không biết rơi xuống phía dưới bao lâu, hai người cảm giác toàn thân chính mình bất động xoay tròn.
May mắn chính là, Băng Ngưng ép sát thân thể Nghệ Phong, hai người cơ hồ thành một thể, cổ lực lượng cường đại kia đã biến mất. Bằng không, hiện tại xoay tròn đủ đẩy Nghệ Phong bay ngược trở lại.
Suốt nửa ngày, Nghệ Phong mới cảm giác chính mình rơi xuống mặt đất. Khi Băng Ngưng rơi xuống mặt đất, không đợi Nghệ Phong phản ứng, liền đẩy Nghệ Phong sang một bên, lấy quần áo bao quanh toàn thân. Khuôn mặt ửng đỏ tản ra vẻ kiều diễm, khiến người ta không kiềm chế được muốn cắn nàng một ngụm.
Nhìn Băng Ngưng đề phòng chính mình như phòng lang sói, Nghệ Phong nhún nhún vai, bất đắc dĩ mặc quần áo. Trong lòng phỉ báng không ngớt, nữ nhân này thật là, ăn sạch chùi miệng, tuyệt đối không để ý tới tâm tư nam nhân. Quên đi, dù sao đi nữa trời sinh Bản Đế giống như người chịu ngược, bị nữ nhân khi dễ là chuyện bình thường.
- Đi thôi!
Băng Ngưng có phần tránh né nhãn thần Nghệ Phong, dù sao trải qua chuyện vừa nãy, nàng không còn tâm tình tốt cho rằng không chuyện gì phát sinh.
Nghệ Phong nghe Băng Ngưng nói, khẽ gật đầu, ánh mắt quan sát xung quanh. Trước mặt Nghệ Phong là tòa cung điện xanh vàng rực rỡ. Nghệ Phong đứng trước cửa cung điện, suy nghĩ một chút, chắc hẳn đây chính là trung tâm cấm địa Đông Hải cung.
Muốn tìm đường thoát ra ngoài, tất nhiên phải vào tòa cung điện này.
Nghĩ vậy, Nghệ Phong và Băng Ngưng tiến nhập trong đó. Thế nhưng, chưa đi được bao lâu, Băng Ngưng đã bị Nghệ Phong kéo đi. Băng Ngưng thấy Nghệ Phong kéo chính mình, trong lòng cả kinh, ánh mắt nhìn Nghệ Phong hiện lên vẻ kinh sợ.
- Hỗn đản này, không nghĩ tại dùng tới sức mạnh đấy chứ.
Trong lòng Băng Ngưng vô cùng lo lắng, nàng không biết, nếu như Nghệ Phong dùng sức mạnh, nàng có thể cự tuyệt sao?
Khi Băng Ngưng đang kinh hoàng, Nghệ Phong kéo Băng Ngưng về phía sau chính mình, hắn chau mày bước về phía trước. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

