Mị Ảnh

Chương 1152: Chuyện cũ với Yêu Hậu

/1682


 
- Vì sao? Tiểu đệ đệ, sao bây giờ lá gan còn nhỏ hơn trước vậy?
 
Yêu Hậu cười nói hi hi, thanh âm trộn lẫn với mị ý, khiến tâm thần Nghệ Phong có chút bất ổn, so với tiểu ma nữ, thủ đoạn mê hoặc người của Yêu Hậu này còn cường liệt hơn.
 
- Kỳ thực, hiện tại ta không phải tiểu đệ đệ!
 
Nghệ Phong rất nghiêm túc nói.
 
- A!
 
Yêu Hậu bổng nhiên tỉnh ngộ, ánh mặt ngưng tụ vào nơi nào đó giữa hai chân Nghệ Phong, rất chăm chú nói:
 
- Đúng rồi, hiện tại nên sửa gọi là đại đệ đệ
 
Nghệ Phong nhanh chóng khép chặt hai chân, hai tay che lại, sắc mặt xấu hổ và giận dữ khóc hô:
 
- Lưu manh!
 
- Hi hi!
 
Yêu Hậu cười nói:
 
- Nếu bản hậu muốn nhìn, ngươi có ngăn cũng không được. Chỉ là bản hậu thực muốn nhìn một chút có phải tiểu đệ đệ cũng lớn lên như thực lực của ngươi.
 
Nói xong, trên tay Yêu Hậu đã xuất hiện một tiểu đao được ngưng tụ bằng đấu khí, xem ra rất có ý muốn kiểm tra.
 
Nghệ Phong thiếu chút nữa khóc không thành tiếng, thầm nghĩ vì sao nữ nhân hiện tại đều như vậy, một người so với một người càng lưu manh, không biết mình là một chàng trai ngây thơ sao?
 
Thấy vẻ mặt bi thương của Nghệ Phong, bộ dạng thề sống chết không theo, Yêu Hậu cười càng vui vẻ:
 
- Đại đệ đệ, hiện tại chỉ có hai người chúng ta, có muốn cùng bản hậu nói chuyện nhân sinh lý tưởng hay không, cái này không phải là thứ mà ngươi thích nhất sao?
 
Nghệ Phong nghe nói thế, thiếu chút nữa đã đập đầu xuống đất, một đời anh danh của hắn xem như là bị phế đi trong tay Yêu Hậu, để bây giờ trong lòng hắn còn lưu lại một bóng ma.
 
Trước kia lúc Nghệ Phong mới ở trên Thánh Địa được hai năm, vừa lúc đám người Thi Đại Nhi lên Thánh Địa. Khi đó Thi Đại Nhi là Yêu Hậu tự mình đưa tới. Đương nhiên khi đó Nghệ Phong không biết nàng là Yêu Hậu, lúc đó ở suối nước nóng sau núi, hắn đang chuẩn bị đi ngâm mình trong đó.
 
Chính là vừa mới đi tới bên cạnh suối nước nóng, vừa lúc gặp phải Yêu Hậu, ngồi ở trên tảng đá mà ngâm đôi chân trắng noãn thon thả của nàng. Vẻ đẹp của Yêu Hậu tự nhiên không cần phải nói, khiến Nghệ Phong triệt để chấn động.
 
Ngay lúc đó Nghệ Phong có địa vị đặc thù tại Thánh Địa, trừ năm vị đại trưởng lão hắn còn sợ, ai hắn cũng dám chọc. Huống chi có chỗ dựa là lão đầu tử và năm vị đại trưởng lão, càng là đi ngang tại Thánh Địa.
 
Nghệ Phong cho rằng Yêu Hậu là một vị ngoại trưởng lão của Thánh Địa, thầm nghĩ một trưởng lão đẹp như vậy, không đùa giỡn một phen quả thực là lãng phí của trời. Cho nên Nghệ Phong rất bình tĩnh đi tới, hô lên:
 
- Tỷ tỷ, tắm suối nước nóng a? Cùng nhau tắm được không?
 
Yêu Hậu là người nào? Tự nhiên là hùa theo Nghệ Phong diễn một hồi tuồng kịch. Khi Nghệ Phong nói đến chỗ đàm luận nhân sinh lý tưởng, Yêu Hậu rất sảng khoái liền đáp ứng. Điều này khiến hắn rất vui mừng, thầm nghĩ thì ra Thánh Địa cũng có một vưu vật hồn nhiên ngây thơ như vậy.
 
Sau đó thì Yêu Hậu hỏi nhân sinh lý tưởng là gì, Nghệ Phong như là một tông sư vậy, từ khởi nguyên của nhân loại, giảng tới các chiêu các thức trong màn ảnh thời hiện đại, Yêu Hậu nghe được mặt đỏ tới mang tai, ngượng ngùng không gì sánh được, tựa như là tiểu cô nương mới động phòng. Hiện tại Nghệ Phong nghĩ đến, diễn xuất của Yêu Hậu này, không đoạt được tượng vàng Oscar, quả thực là không có thiên lý. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status