Trong nháy mắt công kích của người mặc hắc bào đã tới, kế tiếp sẽ khiến Nghệ Phong triệt để nát bấy trong nháy mắt. Đấu khí trong cơ thể Nghệ Phong cũng không dừng lại, cấp tốc lưu chuyển dọc theo lộ tuyến hành công của thuấn di. Nếu như đối phương còn không ra tay, vậy thì hắn chỉ có thể dùng thuấn di né tránh.
Oanh…
Ngay lúc cổ năng lượng này sắp công kích Nghệ Phong thì một cổ năng lượng không chút nào thua kém cổ năng lượng công kích che ở trước mặt Nghệ Phong, đỡ lấy đợt công kích này, điều này cũng khiến tâm tình buộc chặt của Nghệ Phong được buông lỏng:
- Rốt cuộc nàng cũng xuất thủ.
Người mặc hắc bào nhìn một kích cường lực của hắn bị tùy tiện đón đỡ như vậy, trong lòng hoảng sợ, dừng công kích nam tử Vương Tọa, thần thức quét khắp bốn phía, sau đó định tại vị trí của Nghệ Phong.
Ở nơi nào đó, một nữ nhân dụ hoặc đến cực điểm, một nữ nhân chỉ cần liếc mắt là có thể khiến người khác thú huyết dâng trào, máu mũi phải chảy nhẹ nhàng xuống. Nữ nhân ăn mặc có phần mát mẻ, toàn thân là màu hồng, bộc lộ vẻ tà mị vô cùng.
Nữ nhân này, toàn thân trên dưới không chỗ nào là không mang theo vẻ yêu mị. Xinh đẹp, yêu mị. Đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông, đẹp đến mức khiến người ta đầu óc bốc lửa, cách nghĩ của người lần đầu tiên chứng kiến nàng, nhất định sẽ tìm cách đem nàng quẳng lên giường. "thượng", hung hăng "thượng".
Nữ nhân này, quả thực chính là yêu tinh hóa thân, yêu mị xinh đẹp đến mức tận cùng.
Nghệ Phong nhìn nữ nhân đã mấy năm không gặp này, hiện tại gặp lại cũng hơi có chút đờ ra. Nữ tử tuyệt mỹ bên người không ít, thế nhưng nữ nhân yêu diễm này, xác thực không có bất luận nữ nhân nào có thể so sánh được với nàng, loại dụ hoặc này, so với Điệp Vận Du còn mạnh hơn vài phần.
Nữ nhân này nhìn cũng không nhìn người mặc hắc bào, quay đầu nhìn Nghệ Phong liếc mắt cười:
- Tiểu đệ đệ, không ngờ mới cách mấy năm đã sắp đạt tới thực lực năm đó của bản hậu rồi. Không tồi không tồi, thì ra một người chỉ thích nói chuyện nhân sinh như ngươi còn có thiên phú như vậy. Được rồi, lần này bản hậu sẽ tặng cho ngươi một lễ vật, ngươi hài lòng chưa.
- Hài lòng, hài lòng!
Nghệ Phong dùng sức gật gật đầu, rất sớm hắn đã hiểu, tiểu ma nữ so với sư tôn của nàng, quả thực chính là một con cừu non mà thôi. Thủ đoạn chỉnh người của Yêu Hậu còn lão luyện tàn nhẫn hơn. Lúc này đây, càng vì hắn mà dẫn tới một Nhiếp Hồn Sư bát tinh đánh hắn.
- Hi hi… Ngươi vừa lòng là tốt rồi! Ban đầu vốn là bản hậu muốn tự mình động thủ, thế nhưng ngẫm lại da ngươi quá dầy, cho nên mới mời người.
Tiếng cười nữ nhân như chuông, truyền tới bên tai mấy nam nhân, đều cảm giác tâm như bị mèo cào, ngứa ngáy vô cùng.
- …
Nghệ Phong không nói gì mà chống đỡ, ánh mắt gian nan từ trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Yêu Hậu dời đi, nữ nhân này là người duy nhất mà Nghệ Phong không dám công khai ngắm nhìn, nhìn nàng nàng sẽ không tức giận, thế nhưng phải đề phòng nếu không muốn bị nàng ăn đến không còn cặn bã.
- Yêu Hậu!
Người mặc hắc bào nhìn nữ nhân yêu diễm đến mức tận cùng này, kinh hãi thốt lên, trong mắt có chút không tin được.
- Thì ra ngươi cũng có chút nhãn lực, dĩ nhiên có thể nhận ra ta?
Yêu Hậu tùy ý nhìn thoáng qua người mặc hắc bào.
Trên mặt người mặc hắc bào mang theo vẻ cười khổ, cái tên Yêu Hậu này trong đám cường giả nhất lưu cũng là vang danh lừng lẫy. Ngoại trừ phong thái tuyệt đại của nàng, thủ đoạn độc ác tàn nhẫn của nàng cũng khiến người đời phải kinh sợ, được xưng là truyền nhân kiệt xuất nhất của Thánh Âm tông trong nghìn năm nay, tên tuổi so với tông chủ đời trước còn vang dội hơn.
Phối hợp vẻ yêu diễm dụ hoặc ít có nam nhân nào có thể chống lại này, càng gia tăng vài phần sắc thái truyền kì cho nàng. Mà nàng nổi tiếng nhất là vào hai năm trước, khi đó Yêu Hậu vừa mới đạt tới Quân cấp, thế nhưng lấy thực lực vừa mới bước vào Quân cấp, chỉ cần trong vòng trăm chiêu, đã chém giết một cường giả Quân cấp vang danh hơn mười năm, một trận chiến này, mọi người mới đề cao sự nguy hiểm của Yêu Hậu tới đỉnh phong, hầu như không có ai nguyện ý trêu chọc nàng.
Thiên hạ kinh sợ trước Thánh Âm tông, càng sợ chính là bản thân Yêu Hậu.
Yêu Hậu liếc mắt nhìn người mặc hắc bào, lập tức thản nhiên nói:
- Ngươi đã hết giá trị lợi dụng, nếu không muốn chết, cút.
Một câu nói khiến sắc mặt người mặc hắc bào biến đổi, nhìn một chút Yêu Hậu, lại nhìn thoáng qua nam tử Vương Tọa, lập tức nhìn thoáng qua Nghệ Phong, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng. Thế nhưng, mặc dù hắn là Nhiếp Hồn sư, đối mặt Yêu Hậu cũng không đề nổi một chút dũng khí, chỉ vì tên tuổi của nữ tử này quá mức khủng bố.
- Trong vòng ba hơi thở, nếu như ngươi còn không có biến mất trong tầm mắt của bản hậu, thì ngươi hãy vĩnh viễn ở lại đây đi. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

