- Nghệ Phong! Ngươi thật sự không phát hiện được bất kỳ cái gì sao?
Nam tử Vương Tọa hết sức khó hiểu. Sau khi Nghệ Phong thăm dò lần trước, không có chút lo lắng, dẫn Trữ Huyên đi du sơn ngoạn thủy. Rảnh rỗi thì chế luyện một ít đan dược. Nghệ Phong cướp được khá nhiều nạp ninh giới của các Nhiếp Hồn Sư kia, trong đó không thiếu dược liệu. Trước bổ sung cho lượng đan dược đã tiêu hao. Đương nhiên, Nghệ Phong chế luyện đan dược thành thạo và mau lẹ, khiến nam tử Vương Tọa nhìn thấy liền kinh ngạc không thôi. Trình độ y sư của Nghệ Phong, hiển nhiên nằm ngoài dự kiến của hắn.
Nghe nam tử Vương Tọa hỏi, Nghệ Phong mỉm cười:
- Có người theo dõi hay không không quan trọng.
Nghe thấy những lời này, nam tử Vương Tọa hết sức nghi hoặc. Dụ hoặc của Phệ Châu không nhỏ. Nếu thực sự có người theo dõi, mười phần là đối địch. Tuy rằng không rõ vì sao tới bây giờ đối phương còn chưa lộ diện, nhưng ngươi không thể thư giãn như vậy chứ.
Thấy nam tử Vương Tọa vẫn lo lắng không thôi, Nghệ Phong mỉm cười nói:
- Tiền bối. Ngài yên tâm đi. Nguy hiểm tới tính mạng thật ra bằng không. Bất quá ta chịu một ít tội là chuyện hiển nhiên. Đối với ngài không có uy hiếp gì.
Nam tử Vương Tọa càng thêm nghi hoặc. Bất quá thấy bộ dạng Nghệ Phong tràn đầy tự tin như vậy, hắn không nói gì thêm.
- Trữ Huyên, nàng tới thành trì phía trước chờ ta.
Nghệ Phong hít một hơi thật sâu. Du sơn ngoạn thủy đã một hai ngày, nói vậy người theo dõi kia đã không kiên nhẫn được nữa. Chỉ sợ lần này hắn chịu tội không phải ít. Mà thân phận của Trữ Huyên có chút đặc biệt. Chỗ này sợ là rất phức tạp. Với thủ đoạn của người kia, ngay cả Nghệ Phong cũng không lường trước được.
- Hả?
Trữ Huyên không hiểu hỏi.
Nghệ Phong nhìn Trữ Huyên mỉm cười, gật đầu nói với nàng:
- Không có việc gì đâu. Bị một người quen theo dõi. Nàng ở tại chỗ này không thích hợp.
Trữ Huyên nghe Nghệ Phong nói vậy, nghiêm túc thoáng nhìn về phía Nghệ Phong, thấy vẻ mặt Nghệ Phong không phải đang giả vờ, rốt cục nàng gật đầu:
- Vậy ngươi cẩn thận một chút.
Nghệ Phong gật đầu:
- Chờ ta!
Nhìn Trữ Huyên lắc mình thân ảnh bay như tên bắn rời đi, ánh mắt Nghệ Phong tập trung ở phía trên thân hình uyển chuyển của Trữ Huyên, mãi cho đến khi nàng biến mất. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

