Mị Ảnh

Chương 1147: Người thần bí theo dõi

/1682


 
Tốc độ của Nghệ Phong và Trữ Huyên, không thể nhanh hơn. Từng tiếng gió rít gào vang lên. Rất nhanh, Nghệ Phong và Trữ Huyên đã rời xa khỏi khu vực thành trì, trong lòng Nghệ Phong thoáng an tâm. Dù sao bọn họ không thể xác định được vị trí của Phệ Châu vì, ngoài thành trì có nhiều phương hướng như vậy, người khác sao có thể biết mình đi đường nào?
 
Mà ngay khi Nghệ Phong trầm tĩnh lại, giọng nói của nam tử Vương Tọa truyền đến trong tai Nghệ Phong:
 
- Nghệ Phong, ngươi có phát hiện được chúng ta đang bị người theo dõi hay không?
 
Những lời này, khiến Nghệ Phong ngẩn ra. Ngay lập tức hắn nhìn về phía Trữ Huyên. Phát hiện Trữ Huyên không có tình trạng khác lạ nào, hiển nhiên nàng không phát hiện.
 
- Tuy rằng thực lực bản vương kém đi, nhưng lực cảm nhận mạnh hơn bất kỳ kẻ nào trong các ngươi.
 
Nam tử Vương Tọa trầm giọng nói.
 
- Tuy rằng là không điều tra ra vị trí của đối phương, nhưng bản vương có thể cảm giác được, chúng ta bị người ta theo dõi.
 
Những lời này, khiến lông mày Nghệ Phong nhíu lại. Nghệ Phong không nghi ngờ những lời nam tử Vương Tọa nói. Nghệ Phong hiểu rất rõ, Nam tử Vương Tọa ở viễn cổ thấp nhất cũng có thực lực Quân cấp cao giai. Hắn nói ra những lời này, nhất định có căn cứ.
 
Nghĩ vậy, Nghệ Phong kín đáo giữ chặt Trữ Huyên, người nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất:
 
- Chậm rãi đi, đừng nóng vội!
 
Trữ Huyên nghi hoặc liếc mắt nhìn Nghệ Phong một cái. Tuy rằng không rõ Nghệ Phong hành động như vậy là có ý gì. Nhưng nàng vẫn nghe theo lời Nghệ Phong sóng vai đi thong thả.
 
Cùng lúc đó, lực cảm nhận của Nghệ Phong bạo phát, tìm tòi khắp mọi hướng xung quanh. Nhưng rất nhanh Nghệ Phong liền thất vọng thu tất cả sức cảm nhận trở lại.
 
- Phát hiện được gì hay không?
 
Nam tử Vương Tọa kinh ngạc khi thấy sức cảm nhận của Nghệ Phong vượt xa đẳng cấp của bản thân. Hắn liền dò hỏi.
 
Nghệ Phong lắc đầu. Trong lòng lại đầy lo lắng. Hắn hiểu rõ về lực cảm nhận của mình. Sau khi trải qua truyền thừa Tà Đế, lực cảm nhận khủng khiếp khác thường. Tuy rằng lúc này hắn chỉ là lục giai, nhưng cho dù là cửu giai cũng không ngăn cản được lực tra xét của hắnt.
 
- Cường giả Quân cấp.
 
Trong lòng Nghệ Phong xuất hiện một từ như vậy. Lập tức cảm thấy rét lạnh. Quân cấp là tồn tại vượt xa bọn họ.
 
- Nghệ Phong! Làm sao vậy?
 
Tất nhiên Trữ Huyên phát hiện ra Nghệ Phong vừa tra xét bốn phía. Nàng nghi hoặc hỏi.
 
Nghệ Phong nhìn Trữ Huyên mỉm cười nói:
 
- Ta xem nhìn có ai theo dõi hay không. Không có. Chúng ta không cần phải chạy vội. chậm rãi đi là được.
 
Trữ Huyên nghe Nghệ Phong nói thế, tuy rằng nghi ngờ, nhưng thức thời không hỏi tiếp.
 
- Tiền bối, với thực lực chúng ta hiện nay, đối mặt Quân cấp có phần thắng hay không?
 
Mặc dù Nghệ Phong biết đáp án, vẫn không nhịn được hỏi.
 
- Không hề có phần thắng!
 
Nam tử Vương Tọa kiên định nói.
 
- Với thực lực của bản vương hiện nay, muốn ngăn cản mấy chiêu của Quân cấp thật ra không khó. Nhưng còn có thêm các ngươi, muốn thắng vẫn không có khả năng. Quân cấp và Tôn cấp không cùng một đẳng cấp.
 
Những lời này, khiến trong lòng Nghệ Phong càng trầm trọng:
 
- Nếu ta sử dụng đến toàn bộ hung hồn này, vẫn không có chút hi vọng nào sao?
 
Nam tử Vương Tọa suy nghĩ một chút, âm thanh chậm rãi truyền đến:
 
- Có thể trốn, nhưng tuyệt đối không thể chiến thắng. Cho dù trốn, cũng không chắc trốn được.
 
Nghệ Phong cảm giác trong lòng trầm hẳn xuống. Số lượng hung hồn không ít, nhưng lại nhận được một đáp án như vậy, có thể thấy Quân cấp khủng khiếp tới mức nào. Nghệ Phong hít một hơi thật sâu, nhìn nam tử Vương Tọa hỏi:
 
- Tiền bối có thể ngăn bao nhiêu chiêu của đối phương?
 
- Với tình hình hiện nay của bản vương, thực lực Á Quân còn chưa đến. Bất quá dựa vào hao tổn hồn lực, thi triển Bí pháp viễn cổ, thật ra có thể mạnh hơn so với Á Quân một chút. Có thể ngăn cản Quân cấp một thời gian, nhưng lại không thể kiên trì quá lâu.
 
Nam tử Vương Tọa nói.
 
Những lời này, khiến Nghệ Phong hít một hơi thật sâu, gật đầu không nói gì thêm.
 
- Tạm thời không cần phải gấp. Tuy rằng không biết đối phương có ý tứ gì, nhưng bản vương không cảm giác được địch ý từ đối phương.
 
Nam tử Vương Tọa nói.
 
Nghệ Phong gật đầu. Trong lòng đang thầm hỏi không biết tên kia có chủ ý gì. Nếu muốn cướp Phệ Châu nói, vì sao vẫn chưa động thủ. Kéo dài thời gian mới có lợi cho hắn sao?
 
- Đi thôi!
 
Nghệ Phong mỉm cười, kéo tay Trữ Huyên nói. Bước chân lại hết sức chậm rãi, thậm chí không kém người bình thường là mấy. Bạn đang đọc truyện tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status