- Là ngươi!
Lưu Tinh miễn cưỡng nhìn Nghệ Phong, ánh mắt lộ ra vẻ dữ tợn:
- Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào.
Trong lòng của Lưu Tinh cũng mười phần vui vẻ, nguyên bản vẫn muốn tìm Nghệ Phong gây phiền phức, chỉ là không có phát hiện Nghệ Phong, lại nghĩ không ra lúc này Nghệ Phong tự mình đưa lên cửa.
- Thiên đường có lối hay không ta không biết, chỉ là tú cầu trong tay ngươi, ta muốn.
Nghệ Phong mỉm cười, quay qua Lưu Tinh nhàn nhạt nói.
- Vậy thì nhìn bản lĩnh của ngươi rồi. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

