- Lần này đến Lạc Hà Cốc, sẽ không giống như Liễu tiền bối nói như vậy, chỉ là qua tham hỏi.
Lạc Hà Cốc Chủ nhìn Nghệ Phong, chung quy đi thẳng vào chủ đề nói.
Nghe được Lạc Hà Cốc Chủ nói, Nghệ Phong cười ha ha nói:
- Cái kia, lần này trừ đến thăm Lạc Hà Cốc một chút, một nguyên nhân khác là tới tham gia giúp vui.
Nghệ Phong cũng không ngốc đến nỗi nói ra mục đích của mình, tuy rằng Lạc Hà Cốc Chủ và Thánh địa có quan hệ không tồi. Thế nhưng quan hệ này có thể khiến Lạc Hà Cốc đưa Thánh Thủy là chấn cốc chi bảo ra hay không thì trời mới biết, cho dù hai người quan hệ rất tốt, Nghệ Phong cũng sẽ không trực tiếp nói ra.
Cái này giống như ngươi tới nhà người ta làm khách, thế nhưng lại hướng chủ nhân nói như vầy:
- Uy, đem bảo vật gia truyền của ngươi cho ta.
Vậy chủ nhân không đá ngươi ra ngoài mới lạ.
- Phải không?
Lạc Hà Cốc Chủ cười cười:
- Rất nhiều năm trước, Liễu tiền bối nói giống hệt như ngươi hôm nay, chỉ là một lần kia, Liễu tiền bối lại cầm đi một giọt Thánh Thủy của chúng ta.
Nghe thế, Nghệ Phong kinh ngạc không thôi. Này mới hiểu được vì sao khi mời Lão đầu tử cùng tới Lạc Hà Cốc, nói cái gì cũng không chịu đi, nguyên lai có một tầng quan hệ như vậy.
- Lão đầu tử thật quá đáng. Lạc Hà Cốc Chủ yên tâm, lần sau gặp Lão đầu tử, ta sẽ nói chuyện tử tế với hắn.
Nghệ Phong nghĩa chính ngôn từ nói, giống như Liễu Nhiên là một người tội ác tày trời vậy.
- Ha ha!
Lạc Hà Cốc Chủ có ý tứ hàm xúc khác nhìn Nghệ Phong, lập tức nhàn nhạt nói:
- Một lần kia là Lạc Hà Cốc ban thưởng, không nói cũng được. Chỉ là, lúc này ai muốn Thánh Thủy, phải nhìn biểu hiện của hắn rồi.
Nghe thế, trong lòng Nghệ Phong có cảm giác trầm xuống, hắn cảm giác chuyến này sợ là sẽ không dễ dàng như vậy. Đặc biệt Lạc Hà Cốc tung ra Thánh Thủy, rất có thể là một mồi nhử giả tạo.
Chỉ là, tâm tư trong lòng Nghệ Phong cũng không biểu lộ ra ngoài:
- Lạc Hà Cốc Chủ nói thật, tất cả nhìn biểu hiện của đối phương.
- Ngươi cứ hiểu như vậy là được.
Lạc Hà Cốc Chủ cười cười, lập tức quay qua Nghệ Phong và Trữ Huyên nói:
- Nếu như vậy, thì cùng nhau đi xem mọi người tới Lạc Hà Cốc lần này đi.
Nói xong, Lạc Hà Cốc Chủ đứng dậy đi ra ngoài, Nghệ Phong và Trữ Huyên cũng đi theo sau.
Rất nhanh, Nghệ Phong đi tới địa phương lúc nãy, không gian lớn như vậy đã hoàn toàn đứng đầy người, Lạc Hà Cốc Chủ thấy một màn như vậy, không khỏi nhíu mày, thật không ngờ Thánh Thủy hấp dẫn nhiều người đến đây như vậy, hơn nữa rất nhiều người cũng không biết tự lượng sức mình. Nghĩ vậy, Lạc Hà Cốc Chủ không khỏi hối hận vì yêu cầu nhập môn của hắn thấp.
Nghệ Phong và Lạc Hà Cốc Chủ tới đây, cũng không đi cùng nhau nữa, hắn và Trữ Huyên trực tiếp nhập vào trong đoàn người, không muốn để mọi người biết bọn họ và Lạc Hà Cốc có quan hệ không giống tầm thường. Nguồn truyện:
|
/1682
|

