Mãnh Phi Giá Đáo, Chọc Giận Cao Lãnh Tàn Vương

Chương 74 - Chương 73

/82


Edit: Chickenliverpate

Có lẽ Tống Đại Mãnh cũng không ngờ, bản thân khó khăn lắm mới đào được địa đạo trốn ra khỏi Nhàn vương phủ, nhưng vừa mới xoay người đã phải quay trở về. Mà mục đích của lần trở về này lại là vì Trầm Ngạo.

Một mình trên đường trở về nàng đã do dự rất lâu, trong lòng vô cùng mâu thuẫn và rối rắm. Nghĩ đến phải hạ phệ tâm tán vào thức ăn của Nhàn vương, trong lòng nàng liền xuất hiện một loại kích động và áy náy không thể nào diễn tả.

Tận đáy lòng nàng không hề muốn hại Nhàn vương, nhưng khi nghĩ đến nếu Nhàn vương không chết, thì Trầm Ngạo sẽ phải chết, đôi tay đang cầm độc dược không ngừng run lên, nàng nên làm gì bây giờ...

Lúc này, bởi vì Tống Đại Mãnh chạy trốn, mà từ trên xuống dưới Nhàn vương phủ đều chó gà không yên. Từ địa đạo phía dưới chiếc giường bên trong phòng, Lưu Vân khom người tiếp tục đi xuống dưới, rồi đi ra từ một cái động bên ngoài tường viện của vương phủ .

Tống Đại Mãnh!

Nhàn vương đang ngồi trên xe lăn bên ngoài cửa động, sắc mặt còn băng lãnh hơn cái mặt nạ ngân sắc đang che phủ gương mặt hắn, tức giận ngập tràn trong đôi mắt.

Vương gia! Lúc này, có một người bất ngờ kêu lên. Vương phi đang ở đằng kia!

Trái tim Nhàn vương run lên, cố gắng không quay đầu nhìn lại, hiện tại bởi vì chuyện Tống Đại Mãnh đào địa đạo bỏ trốn mà tức giận đến nảy sinh ác độc, trong lòng đang suy nghĩ nên trừng trị tiểu nữ nhân đó như thế nào.

Nhưng trong lúc hắn đang nóng giận, lại có người kêu lên sợ hãi:

Không ổn, Vương phi té xỉu rồi !

Nhàn vương cả kinh, lúc này mới quay đầu nhìn lại. Ngay ngưỡng cửa chính, thủ vệ đã bắt đầu vây quanh. Nhìn vẻ mặt lo lắng của Vương gia, Lưu Vân liền đẩy xe lăn qua, Thiên Sơn đi phía trước mở đường.

Bởi vì liên quan đến địa động, rất nhiều nha hoàn hạ nhân trong vương phủ đều đã chạy tới xem, ngẫu nhiên cũng có vài người qua đường đi ngang qua, nhưng may mắn là không ảnh hưởng đến người bên ngoài.

Lúc này, Tống Đại Mãnh sớm đã cạn kiệt sức lực, còn chưa kịp tiến vào vương phủ, đã bất lực ngã xuống đất rồi ngất đi. Vừa tới nơi, Nhàn vương đã thấy Tống Đại Mãnh không còn ý thức, giận dữ và phẫn nộ vừa rồi bỗng chốc tan biến, trở thành sốt ruột và lo lắng. Hắn lập tức kêu người đưa Tống Đại Mãnh vào vương phủ, những người còn lại đang đứng xem, đều do Thiên Sơn lưu lại xử lý.

...

Tống Đại Mãnh, tỉnh lại cho Bổn vương... Sau khi lang trung rời đi, hiện tại Nhàn vương đang túc trực trước giường, luôn miệng nói chuyện: Bổn vương còn chưa tính sổ với nàng, nàng không được chết nhanh như vậy, Tống Đại Mãnh.

Thay vì nói là kêu gọi, không bằng nói là triệu hồn thì hay hơn. Cứ thô bạo, gào thét một cách không khách khí như vậy, cho dù người chết cũng bò ra khỏi quan tài.

Tống Đại Mãnh khó khăn mở mắt, liền nhìn thấy một gương mặt phóng đại đang lắc lư ngay trước mặt mình. Suýt chút nữa đã bị hắn dọa chết, khi phản ứng kịp thời, nhận ra đó là Nhàn vương, thì trong lòng mệt mỏi, bắt đầu áy náy.

Có đôi lúc Nhàn vương cũng làm cho nàng chán ghét, nhưng lại không hề đáng chết. Nàng thật sự nên vì Trầm Ngạo mà sát hại Nhàn vương sao?

Rối rắm mâu thuẫn một lúc, đột nhiên nhớ đến bình phệ tâm tán, trong lòng nhất thời hốt hoảng. Nàng té xỉu ngay tại cửa chính, nhưng lại được Nhàn vương cứu về, vậy cái bình đó đang ở đâu? Sẽ không phải bị hắn phát hiện rồi chứ?

Nghĩ vậy, nàng vội vàng đưa tay lên sờ sờ túi tiền treo bên hông, phát hiện bình phệ tâm tán vẫn còn, thì thấp thỏm bất an trong lòng


/82

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status