Vương phi?
Là người?
Trong lúc đó, mắt hai người liền đối diện với nhau, cả hai người đều ngơ ngác ra. Trong con mắt của mỗi người ai cũng đều giật một cái.
Tống Đại Mãnh đang cố lục lọi tìm kiếm nhớ lại, nhớ tới tiểu cung nữ đang ở trước mặt kia, hóa ra là mình đã gặp tiểu cung nữ này lúc mình mới bắt đầu đi tìm Thần Y Cư, hiện tại trong lòng nàng rất là kinh ngạc. Nàng đột nhiên nghĩ tới, lần đầu nàng gặp tiểu cung nữ này, nàng ấy đã từng nói đi Thái Y viện lấy cho Hoàng Hậu một cái gì đó. Hóa ra, nàng ấy là người bên cạnh Hoàng Hậu.
Mà lúc này đây nàng cũng phát hiện, mình đang ở dưới tầng hầm của Y Hà điện.
Vương, vương... Có thể tiểu cung nữ Tử Dao đó không biết lại có thể gặp Tống Đại Mãnh ở đây, miệng cứ úp úp mở mở, còn chưa nói ra được vài chữ thì phía dưới liền truyền đến tiếng kêu nặng nề của Hoàng Hậu, Tân vương phi, lần này tốt nhất ngươi nên nghe lời của bổn cung. Bằng không, sau này chính ngươi sẽ hại chết Trầm ngự y.
Tống Đại Mãnh đột nhiên dừng lại rồi lạnh nhạt nói: Không cần bà phải nhắc rõ như vậy.
Dứt lời, nàng liền cất bước rời đi. Vì cố gắng bước nhanh mà xương bánh chè của nàng chợt đau xót, run lên bần bật, xuýt chút nữa thì ngã xuống. Cũng may, có tiểu cung nữ đó đỡ lấy nàng nên mới không ngã xuống.
Vương phi, trên người người... Xem dáng vẻ Tống Đại Mãnh bước đi khập khễnh như vậy, Tử Dao có chút do dự mở miệng. Lúc này Hoàng Hậu và Ngụy Tuyết Oánh cũng được Tâm Phúc dìu đi dưới tầng hầm lên, Tử Dao liền vội vàng cúi đầu, rồi lại nghe Hoàng Hậu dặn dò, Tử Dao.
Hoàng, hoàng hậu nương nương. Nghe vậy, Tử Dao liền hành lễ.
Lúc này, Tống Đại Mãnh đã đi ra khỏi Ỷ Hà Điện. Tử Dao đang ở Ỷ Hà điện, lòng cũng đã theo Tống Đại Mãnh đi xa. Tử Dao rất lo lắng, cả người tân vương phi đều đã bị thương, lại từ trong tầng hầm của Ỷ Hà điện đi ra, chẳng lẽ, đây là do hoàng hậu gây ra?
Đi dặn dò thái y, sắc cho bổn cung phương phuốc mới bào chế hôm qua lại đây. Hoàng Hậu giơ tay sờ sờ tóc, đột nhiên thở dài một tiếng, Hey, ta đã già rồi, tóc cũng không giống như hồi còn trẻ nữa...
Tử Dao liền nói: Vâng, nô tỳ đi làm ngay.
Mới đi được vài bước, đột nhiên hoàng hậu nhớ tới một việc gì đó liền gọi Tử Dao lại: Chờ một chút.
Hoàng hậu nương nương, còn có chuyện gì cần nô tỳ đi làm. Trong lòng Tử Dao căng thẳng, vội xoay người lại, thì nghe hoàng hậu nói tiếp: Nhớ thêm một chút đường, thuốc hôm qua hơi đắng. rốt cuộc thì lòng của Tử Dao cũng đã được nhẹ nhàng buông thỏng xuống.
Tử Dao đi ra Ỷ Hà điện, trên đường đi đến Thái y viện thì lòng Tử Dao hết sức bất an. Đến lúc mình đến Thái y viện rồi, nghĩ đến dáng vẻ tiều tụy của Tống Đại Mãnh, chỉ cần cử động một cái thì toàn thân đau đến chết rồi, trong Tử Dao không chịu được cuối cùng cũng quay đầu lại đi đến Thần Y cư.
Thấy Trầm Ngự Y và Ngụy Lạc Xuyến, nàng thấy không thể chờ đợi được nữa liền nói với bọn họ: Trầm, Trầm ngự y, vừa nãy nô tỳ từ Ỷ Hà điện đi ra thấy Tân vương phi. Nàng nghĩ tân vương phi và Trầm ngự nhất định có quan hệ với nhau không sai, mà lại nghe thấy hoàng hậu nói câu Trầm ngự y, bởi vì vậy mà nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định mạo hiểm đi tới đây.
Cái gì? Phản ứng đầu tiên của hắn chính là rất căng thẳng. Hắn đã ở hoàng cung bao nhiêu năm như vậy cũng đã biết rõ hoàng hậu không phải là người tốt lành gì. Hai ngày nay không thấy Tống Đại Mãnh lại, trong lòng hắn rất lo lắng, hắn gấp đến độ mày đã nhíu lại thật chặt, liền đánh gãy lời nói,
Hiện giờ vương phi thế nào rồi? Sao lại ở Ỷ Hà điện?
Bên này, Ngụy Lạc Xuyến còn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe cô cô nói đi mời Mãnh tỷ tỷ tới Ỷ Hà điện, nàng vui mừng nói: Oa, Mãnh tỷ tỷ đi tới chỗ cô cô sao? Chẳng trách hai ngày nay không thấy tỷ lại đây.
Cô nương,Trầm ngự y, nô tỳ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc nô tỳ đi thì thấy tân vương phi đi từ Ỷ Hà điện ra trên người còn bị thương. Tử Dao nói trong trạng thái rất là hoang mang, Lúc thấy tân vương phi, nô tỳ còn nghe thấy Hoàng Hậu nương nương nói cái gì tân vương phi phải ngoan ngoãn nghe lời của Hoàng Hậu, bằng không ngày sau Trầm ngự y chết là do chính tân vương phi hại chết...
Sao lại như vậy? Trầm Ngạo nhất thời mở to mắt hắn cũng không thể tin nổi. Hắn nghĩ tới dáng vẻ cả người bị thương của Tống Đại Mãnh thì
Là người?
Trong lúc đó, mắt hai người liền đối diện với nhau, cả hai người đều ngơ ngác ra. Trong con mắt của mỗi người ai cũng đều giật một cái.
Tống Đại Mãnh đang cố lục lọi tìm kiếm nhớ lại, nhớ tới tiểu cung nữ đang ở trước mặt kia, hóa ra là mình đã gặp tiểu cung nữ này lúc mình mới bắt đầu đi tìm Thần Y Cư, hiện tại trong lòng nàng rất là kinh ngạc. Nàng đột nhiên nghĩ tới, lần đầu nàng gặp tiểu cung nữ này, nàng ấy đã từng nói đi Thái Y viện lấy cho Hoàng Hậu một cái gì đó. Hóa ra, nàng ấy là người bên cạnh Hoàng Hậu.
Mà lúc này đây nàng cũng phát hiện, mình đang ở dưới tầng hầm của Y Hà điện.
Vương, vương... Có thể tiểu cung nữ Tử Dao đó không biết lại có thể gặp Tống Đại Mãnh ở đây, miệng cứ úp úp mở mở, còn chưa nói ra được vài chữ thì phía dưới liền truyền đến tiếng kêu nặng nề của Hoàng Hậu, Tân vương phi, lần này tốt nhất ngươi nên nghe lời của bổn cung. Bằng không, sau này chính ngươi sẽ hại chết Trầm ngự y.
Tống Đại Mãnh đột nhiên dừng lại rồi lạnh nhạt nói: Không cần bà phải nhắc rõ như vậy.
Dứt lời, nàng liền cất bước rời đi. Vì cố gắng bước nhanh mà xương bánh chè của nàng chợt đau xót, run lên bần bật, xuýt chút nữa thì ngã xuống. Cũng may, có tiểu cung nữ đó đỡ lấy nàng nên mới không ngã xuống.
Vương phi, trên người người... Xem dáng vẻ Tống Đại Mãnh bước đi khập khễnh như vậy, Tử Dao có chút do dự mở miệng. Lúc này Hoàng Hậu và Ngụy Tuyết Oánh cũng được Tâm Phúc dìu đi dưới tầng hầm lên, Tử Dao liền vội vàng cúi đầu, rồi lại nghe Hoàng Hậu dặn dò, Tử Dao.
Hoàng, hoàng hậu nương nương. Nghe vậy, Tử Dao liền hành lễ.
Lúc này, Tống Đại Mãnh đã đi ra khỏi Ỷ Hà Điện. Tử Dao đang ở Ỷ Hà điện, lòng cũng đã theo Tống Đại Mãnh đi xa. Tử Dao rất lo lắng, cả người tân vương phi đều đã bị thương, lại từ trong tầng hầm của Ỷ Hà điện đi ra, chẳng lẽ, đây là do hoàng hậu gây ra?
Đi dặn dò thái y, sắc cho bổn cung phương phuốc mới bào chế hôm qua lại đây. Hoàng Hậu giơ tay sờ sờ tóc, đột nhiên thở dài một tiếng, Hey, ta đã già rồi, tóc cũng không giống như hồi còn trẻ nữa...
Tử Dao liền nói: Vâng, nô tỳ đi làm ngay.
Mới đi được vài bước, đột nhiên hoàng hậu nhớ tới một việc gì đó liền gọi Tử Dao lại: Chờ một chút.
Hoàng hậu nương nương, còn có chuyện gì cần nô tỳ đi làm. Trong lòng Tử Dao căng thẳng, vội xoay người lại, thì nghe hoàng hậu nói tiếp: Nhớ thêm một chút đường, thuốc hôm qua hơi đắng. rốt cuộc thì lòng của Tử Dao cũng đã được nhẹ nhàng buông thỏng xuống.
Tử Dao đi ra Ỷ Hà điện, trên đường đi đến Thái y viện thì lòng Tử Dao hết sức bất an. Đến lúc mình đến Thái y viện rồi, nghĩ đến dáng vẻ tiều tụy của Tống Đại Mãnh, chỉ cần cử động một cái thì toàn thân đau đến chết rồi, trong Tử Dao không chịu được cuối cùng cũng quay đầu lại đi đến Thần Y cư.
Thấy Trầm Ngự Y và Ngụy Lạc Xuyến, nàng thấy không thể chờ đợi được nữa liền nói với bọn họ: Trầm, Trầm ngự y, vừa nãy nô tỳ từ Ỷ Hà điện đi ra thấy Tân vương phi. Nàng nghĩ tân vương phi và Trầm ngự nhất định có quan hệ với nhau không sai, mà lại nghe thấy hoàng hậu nói câu Trầm ngự y, bởi vì vậy mà nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định mạo hiểm đi tới đây.
Cái gì? Phản ứng đầu tiên của hắn chính là rất căng thẳng. Hắn đã ở hoàng cung bao nhiêu năm như vậy cũng đã biết rõ hoàng hậu không phải là người tốt lành gì. Hai ngày nay không thấy Tống Đại Mãnh lại, trong lòng hắn rất lo lắng, hắn gấp đến độ mày đã nhíu lại thật chặt, liền đánh gãy lời nói,
Hiện giờ vương phi thế nào rồi? Sao lại ở Ỷ Hà điện?
Bên này, Ngụy Lạc Xuyến còn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe cô cô nói đi mời Mãnh tỷ tỷ tới Ỷ Hà điện, nàng vui mừng nói: Oa, Mãnh tỷ tỷ đi tới chỗ cô cô sao? Chẳng trách hai ngày nay không thấy tỷ lại đây.
Cô nương,Trầm ngự y, nô tỳ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc nô tỳ đi thì thấy tân vương phi đi từ Ỷ Hà điện ra trên người còn bị thương. Tử Dao nói trong trạng thái rất là hoang mang, Lúc thấy tân vương phi, nô tỳ còn nghe thấy Hoàng Hậu nương nương nói cái gì tân vương phi phải ngoan ngoãn nghe lời của Hoàng Hậu, bằng không ngày sau Trầm ngự y chết là do chính tân vương phi hại chết...
Sao lại như vậy? Trầm Ngạo nhất thời mở to mắt hắn cũng không thể tin nổi. Hắn nghĩ tới dáng vẻ cả người bị thương của Tống Đại Mãnh thì
|
/82
|

