Mạch Thượng Thùy Gia Thiếu Niên Lang

Chương 3

/17


Hai ngày này, trời nóng muốn đòi mạng, không giống tháng tư, đã có cảm giác tam phục thiên (Đ: tam phục; mùa nóng chỉ thời kì nóng nhất trong năm, sơ phục: 10 ngày, tính từ canh thứ ba sau Hạ Chỉ; trung phục: 20 ngày, tính từ canh thứ tư sau Hạ Chỉ; mạt phục: 10 ngày, tính từ canh thứ nhất sau Lập Thu). Những lúc giảng kinh thường thường phải an thần định khí cũng không thể giữ tâm tĩnh được, dường như sắp xảy ra một chuyện gì đó vào bất cứ lúc nào. Chớ nói chi là người phía dưới, đến ngày thứ ba, không chịu được sức nóng ngày càng lớn, cuối cùng chỉ còn lại không tới 20 tín đồ.

Còn một tờ kinh thư cuối cùng, giảng đến khi nào xong mới thôi, mồ hôi Pháp Tịnh chảy dài từ chán đến sống mũi rồi xuống gò má. Mây đen trên trời lũ lượt kéo đến, các tín đồ ở phía dưới sau khi tạ lễ xong, liền vội vã chạy trở về. Pháp Tịnh rất hài lòng, xong ba ngày này, Bộc Dương lão gia nói y rất thật tâm giảng kinh phật. Có thể chịu được mấy ngày này, phơi thân dưới ánh mặt trời. Pháp Tịnh cũng khá thoải mái nói, đây cũng không phải việc y nguyện ý làm. Cho dù không có ai nghe, y cũng phải đọc hết quyển kinh.

Bộc Dương lão gia cùng mấy cái người rảnh rỗi trò chuyện, đưa bọn họ ra cửa. Phu nhân đối với Pháp Tịnh nói y chờ lão gia quay lại, có việc thương lượng.

Pháp Tịnh thu thập kinh án quyển, mưa bắt đầu rơi, càng lúc càng nặng hạt. Lung tung thu thập một trận liền vội vã rời đi. Hoa viên Bộc Dương phủ quá lớn, đi tới đi lui lại thành lạc đường. Có thể trời hạ mưa cũng không quan tâm y không có chỗ trú, chỉ lo trút mưa xuống. Pháp Tịnh đem kinh thư nhét vào trong ngực, bước nhanh về phía trước, đi vòng vòng thật lâu mới thấy trước mắt có cái đình.

Một người một đình một bình rượu, Pháp Tịnh đến gần mới nhìn rõ. Có người nằm nhoài trên bàn đá, phía trước bầu rượu ngổn ngang. Nhìn người kia trang phục áo gấm, hẳn là người Bộc Dương phủ. Nhìn có vẻ như đã say, đang ngủ. Pháp Tịnh lấy kinh phật ra khỏi ngực, bị xối ướt một chút, Pháp Tịnh cũng không muốn quấy rối người kia, chỉ lặng lẽ đem kinh thư đặt một bên bàn đá, nhẹ nhàng tách những tờ bị mưa làm dính lại với nhau.

"Ai tới quấy nhiễu mộng đẹp của ta?!" Bỗng nhiên có giọng nói mơ hồ truyền đến hỏi y. Pháp Tịnh ngẩng đầu mới thấy người đó đang nhìn y, người kia mi thanh mục tú, góc cạnh rõ ràng thiếu niên anh tuấn.

Pháp Tịnh chẳng biết vì sao trong lòng cả kinh, vội vã tỉnh táo lại chắp tay cúi chào: "Tiểu tăng vô ý quấy rối người lương thiện, mong rằng người lương thiện khoan dung."

Thiếu niên kia vung tay lên, nói rằng: "Hòa thượng, ta không phải cái gì mà người lương thiện. Ngươi quấy rầy ta ta không quan tâm ngươi vô tình hay cố tình, quấy rầy chính là quấy rầy. Ngươi bồi ta mộng đẹp."

Người này rất vô lý, Pháp Tịnh thấp mi khom eo tạ lỗi: "Là lỗi của tiểu tăng, có thể mộng này...... Thứ tiểu tăng vô năng...... Bồi không được."

Người kia xoay mặt nghiêm túc, vỗ bàn một cái, "Phá vỡ đồ của người ta, còn nói không bồi, đây là đạo lý gì?"

Lời này chọc cho Phát Tịnh một trận sốt ruột, tiểu tăng, tiểu tăng nói quanh co nửa ngày. Vừa nhìn bản mặt người kia, lại không biết nên nói cái gì, chỉ có thể chắp tay đi đến: "Tiểu tăng mong công tử thứ tội. Mộng này, ta vẫn là không đền nổi."

Ai biết vừa dứt lời, người kia giống như đã tỉnh rượu, bắt đầu cười ha hả, một bên cười một bên vỗ tay nói:"Ngốc hòa thượng, ngươi thật là thú vị. Không truy cứu cũng được, chỉ có điều đáng tiếc hảo mộng của ta a."

"Tiểu tăng...... Tội lỗi tội lỗi."

Truyện được đăng tại

/17

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status