Mạch Thượng Thùy Gia Thiếu Niên Lang

Chương 2

/17


Tạm nghỉ ở Thiên Hữu tự trong thành. Đây là quy củ của Liên tự, bất luận mở đàn ở đâu đều tá túc ở miếu phụ cận

Miếu không phải lớn, nhưng hương khói hưng thịnh. Thờ phụng Quan Âm, tư thế ngồi xếp bằng trên hoa sen. Chỉ có mấy tăng nhân. Vào cửa hành lễ Phật đã lạy chủ trì sư phó, sư phó biết y từ trên núi xuống giảng kinh phật nên rất nhiệt tình. Chủ trì pháp danh Không Chí, người ra hiệu để đệ tử mang Pháp Tịnh tiến vào thiện phòng ở hậu viện.

Dẫn đường pháp hiệu Minh Đức, tiến vào hậu viện mới phát hiện tiền viện tuy nhỏ hẹp nhưng bên trong chùa lại vô cùng rộng lớn, từ tiền viện tới hậu viện cũng đi rất lâu, tuy Tịnh Thổ* tông và Thiền tông* không đồng tông (Đ: tên các phái của Phật giáo), nhưng từ trước đến giờ hòa khí không có xung đột. Đặc biệt đối với với bọn họ đệ tử của Thiền tông bộ pháp, Phật pháp có nét tương đồng, nội dung kinh phật cũng khá giống nhau.

"Đại sư, thiền phòng của ngài ngay tại Bắc viện, phương trượng cùng đệ tử sư huynh đệ đang ở Nam viện chuẩn bị phòng cho thí chủ đến chùa cầu tử (Đ: Tử ở đây chỉ con cái:3)." Minh Đức cung kính chỉ phía trước.

"Cầu tử?"

"Đúng vậy, Thiên Hữu tự chúng ta nổi danh nhất chính là việc cầu tử. Bất luận là vì sao không dục (Đ: ý vô sinh), chỉ cần để nữ thí chủ ở đây tu dưỡng, không đến hai, ba tháng nhất định sẽ có con của Quan Âm. Vì lẽ đó mà Nam viện chỉ có một lỗ hổng để đưa cơm chay và thức ăn, nữ thí chủ được ngăn cách với bên ngoài để ở trong dốc lòng tu thân.

"A di đà Phật, Bồ Tát từ bi."

Phòng ngủ hết sức đơn giản. Vào cửa tay trái chính là giường, bên trên có đề dòng Phật tự bằng mực vàng. Bên phải có bày cái bàn gỗ không lớn không nhỏ, trên bàn còn ngọn đèn bằng dầu hạt cải đang cháy, lộ ra một cái bấc đèn ngắn, bên cạnh là giấy và bút mực, chuẩn bị vô cùng đầy đủ. Trên bàn giựa vào giường có đốt chút đàn hương, Pháp Tịnh nhẹ nhàng hít một hơi Phật hương trong phòng.

Phòng khách cùng phòng phương trượng khá gần nhau, đây cũng coi như thật tâm đối đãi. Pháp Tịnh đối với việc đối đãi với khách như vậy hết sức cảm kích, hai tháng này y đã đi qua rất nhiều nơi, Lạc châu, Tương châu, có lời lẽ vô tình, có nơi lại đối đãi qua loa cho xong, thậm chí còn chưa đặt chân vào cửa viện đã bị đuổi ra khỏi cửa. Pháp Tịnh ngược lại cũng vui vẻ chấp nhận, trải qua lần tu hành này, thâm thiển tự ngã Phật, lãnh noãn các chúng sinh (Đ: ý kiểu Phật thế nào, cũng k bằng ấm lạnh của lòng người? Chăng?). Đương nhiên, nếu tất cả đều như Thiên Hữu tự, vậy thì còn gì tốt hơn, Phật ban cho y sự may mắn.

Minh Đức dẫn Pháp Tịnh vào cửa xong liền đóng cửa lại đi ra ngoài. Pháp Tịnh đem giỏ trúc nhẹ nhàng để dưới đất, mở nắp lấy ra mấy quyển kinh phật, nắm niệm châu nhẹ nhàng hướng về trên bàn để xuống. Rút tấm đệm cói ra ngồi xếp bằng, bắt đầu mở kinh phật ra đọc.

Không biết trải qua bao lâu, cũng chưa muộn. Pháp Tịnh nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng chim hót, líu lo dễ nghe, Pháp Tịnh đặt cây viết trong tay xuống, nhẹ nhàng đứng dậy đến trước cửa sổ. Đẩy một cái, nha, hóa ra bên ngoài là cánh rừng, lá trúc chập chờn, vô tận thanh u.

Nếu không phải sư phó nói cho y biết, người ra kinh phí thiết đàn giảng kinh lần này là Bộc Dương Quảng Hoài lão gia, nếu như Bộc Dương lão gia không không lập thiết đàn ở hậu hoa viên, Pháp Tịnh cả đời cũng không gặp người nhiễu loạn thân tu hành của y.

Truyện được đăng tại

/17

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status