Nửa tiếng sau, Nguyên Y với khí chất tựa như bậc vương giả, ôm Tiểu Thụ đi dạo trong trung tâm thương mại, hoàn toàn không ai nghĩ cô là một người nghèo chỉ có chưa đầy mười tệ trong túi.
“Cái này, cái này… Cả cái này nữa, mỗi mẫu lấy một bộ đúng với kích cỡ của con trai tôi.” Nguyên Y ôm Tiểu Thụ, chỉ tay vào các món đồ, ra lệnh cho nhân viên bán hàng phía saụ
Tiểu Thụ sửng sốt, miệng mở tròn như chữ "ó. Khi nhân viên chạy đi lấy đồ, cậu bé mới nhỏ giọng hỏi bên tai Nguyên Y "Mẹ ơi, chúng ta có tiền không?"
“Về chuyện tiền, con không cần phải lo.” Nguyên Y trả lời.
Nhưng Tiểu Thụ hoàn toàn không cảm thấy yên tâm.
Khuôn mặt nhỏ của cậu bé tỏ vẻ lo lắng “Chúng ta vẫn còn nợ tiền, lấy đâu ra tiền để mua đồ ạ? Lúc nãy mẹ cũng chưa kiếm được tiền nữa, ngày mai biết phải làm sao đây? Mẹ ơi, chúng ta đi thôi, con không thiếu đồ đâu, không cần mua nữa.”
“Sao mà con cứ lo lắng giống như ông già thế?" Nguyên Y không nhịn được mà cười.
Thì đúng là Tiểu Thụ lo lắng mà.
Lúc mẹ của cậu bé không tốt, cậu bé lo lắng không nguôi. Khi mẹ cậu bé thay đổi tốt hơn, cậu lại lo lắng không kém.
Giống như bây giờ, cậu bé đã bắt đầu lo lắng liệu các cô gái kia có mắng mẹ cậu bé hay đánh mẹ khi biết mẹ không có tiền hay không.
“Không được đâu mẹ, nếu không thì mẹ bán con đi.” Tiểu Thụ như thể đã quyết định điều gì đó lớn lao.
Nguyên Y ngạc nhiên nhìn cậu bé, thấy cậu bé tỏ vẻ kiên quyết, liền trêu “Muốn mẹ bán con thật sao?”
Tiểu Thụ ngập ngừng rồi gật đầu "Dạ Con sẽ tìm cách chạy về "
“Phụt ” Nguyên Y không nhịn được cười.
Lúc này, điện thoại của cô vang lên. Cô nhìn thấy tên "Lý Nhị Thiếú hiển thị trên màn hình.
Nguyên Y lắc lắc điện thoại, không nhận cuộc gọi, nhưng lại nói với con trai "Thấy chưa, có người gửi tiền đến rồi này."
Cuộc gọi bị tắt ngay lập tức.
Tiểu Thụ ngây thơ hỏi "Nhưng mẹ không bắt máy mà."
“Chờ một chút.” Nguyên Y tự tin ôm con ngồi xuống ghế sofa khu vực nghỉ chân của cửa hàng đồ trẻ em.
Cô còn chưa kịp ngồi xuống, điện thoại của cô đã báo có mười vạn tệ được chuyển vào tài khoản của cô.
Nguyên Y mỉm cười, đưa điện thoại cho Tiểu Thụ xem, không quan tâm liệu con có hiểu hay không, chỉ muốn chứng minh cho con thấy khả năng kiếm tiền của mình "Nhìn này, chúng ta có tiền rồi."
Tiểu Thụ sững sờ nhìn dãy số không ngừng tăng lên, mẹ thật sự không lừa cậu bé
Lúc này, điện thoại của Nguyên Y lại reo lên, lần này cô nhấn bắt máy sau ba tiếng chuông.
Vừa nghe máy, giọng nói sợ hãi của Lý Gia Bảo truyền đến "Alo, Nguyên Y... không, Nguyên Đại Sư, cô... cô đang ở đâu? Tôi muốn gặp cô "
“Đừng gọi tôi là Nguyên Đại Sư, tôi chỉ là một bác sĩ thôi.” Nguyên Y mỉm cười.
Tiểu Thụ ngẩng đầu nhìn mẹ, không hiểu sao lại thấy nụ cười của mẹ thật đẹp, cả người như tỏa ra hào quang vậy.
Trên đường quay về biệt thự của Lệ Đình Xuyên, trong xe, Nghiêm Trực đang báo cáo tình hình của Nguyên Y cho Lệ Đình Xuyên.
|
/1655
|

