Lệ Tổng, Phu Nhân Muốn Bỏ Trốn

Chương 13

/1655



Lý Gia Bảo ghét bỏ lùi lại một bước, nhưng đúng lúc này, một chiếc xe từ ven đường lao tới, bánh xe lăn qua vũng bùn, văng nước lên.

Bịch 

Lý Gia Bảo theo phản xạ nhắm mắt lại.

Khi cậu ta mở mắt ra, thấy vết bẩn trên quần áo mình, rồi lại nhìn về phía Nguyên Y và con trai cô, cả hai đều không bị văng nước.

Rõ ràng chỉ cách nhau một bước chân, tại sao tất cả nước bùn lại văng vào người cậu ta?

“Đáp án rất rõ ràng.” Nguyên Y nhướng mày, kéo con trai mình lùi lại một bước, giữ khoảng cách giữa hai người.

"Mẹ ơi, anh trai này có vẻ đang rất tức giận." Tiểu Thụ thì thầm.

Mặc dù cậu bé nói nhỏ, nhưng Lý Gia Bảo vẫn nghe thấy.

Cậu ta cười lạnh  "Tôi có thể không giận được sao?" Cậu ta tức điên lên rồi ấy chứ  Nếu không phải vì Nguyên Y thì sao cậu ta lại bị văng nước bẩn?

"Đừng doạ đứa trẻ." Nguyên Y nhìn thấy ngay ánh mắt Lý Gia Bảo đang nghĩ gì.

"Việc cậu bị văng bùn là do vận đen của cậu, không liên quan gì đến chúng tôi."

Lý Gia Bảo tức giận nói  "Gặp cô là tôi xui xẻo "

Nguyên Y không hề tức giận, bình tĩnh nói với Lý Gia Bảo  "Yên tâm, tôi không đến đây để làm phiền cậu, tôi chỉ đến để giúp cậu thôi."

"Giúp tôi?" Lý Gia Bảo lộ vẻ khinh bỉ.

Nguyên Y lấy ra một lá bùa cô vừa vẽ xong, bước đến gần Lý Gia Bảo rồi nhẹ nhàng bỏ vào túi áo cậu ta  "Đừng lấy ra, sau hôm nay cậu sẽ tự động tìm tôi, vì chỉ có tôi mới giúp được cậụ"

"Đừng có giả thần giả quỷ " Lý Gia Bảo vô cùng ghét bỏ, định lấy lá bùa trong túi áo ra.

Tuy nhiên, khi tay cậu ta vừa chạm vào túi, cậu ta liền nghe thấy Nguyên Y lạnh lùng nói  "Nếu cậu dám lấy ra, rất có thể sẽ gặp tai nạn đấy."

"Cô đang nguyền rủa tôi đấy à " Lý Gia Bảo tức đến mức mặt mày dữ tợn.

Nhưng tay cậu ta vẫn không dám lấy lá bùa ra.

Nguyên Y mỉm cười, lùi lại  "Là tôi nguyền rủa hay cứu cậu, tôi có thể cho cậu thử trước rồi thanh toán saụ Nhớ là, khi giữ được mạng sống rồi thì đừng quên chuyển tiền." Cô vừa nói vừa lắc lắc điện thoại trước mặt Lý Gia Bảo  "Một mạng mười vạn, không đắt đâụ"

Nói xong, Nguyên Y kéo Tiểu Thụ đi.

Mặt Lý Gia Bảo tối sầm lại, nhìn theo họ rời đi. Câu nói cuối cùng của Nguyên Y cứ văng vẳng trong đầu cậu ta.

"Mẹ ơi, anh trai đó vẫn chưa đưa tiền cho mẹ, liệu anh ấy có định trốn không?" Tiểu Thụ vẫn nhớ lời mẹ nói về việc kiếm tiền.

Nguyên Y cúi đầu nhìn con trai  "Yên tâm, cậu ta sẽ chuyển tiền nhanh thôi, cậu ta không dám trốn đâụ"

"Ồ." Mặc dù Tiểu Thụ không hiểu lắm nhưng vẫn tin mẹ.

“…” Lý Gia Bảo, người đã nghe hết cuộc trò chuyện, thầm nghĩ trong lòng  "Tôi mà chuyển tiền cho cô thì tôi là thằng ngu "

 ……

"Chúng ta đi đâu bây giờ, mẹ?" Tiểu Thụ lần đầu tiên nắm tay mẹ đi dạo phố, cảm thấy không muốn về nhà quá sớm.

Nguyên Y nhìn thấy bộ đồ không vừa vặn trên người con, suy nghĩ rồi nói  "Chúng ta đi mua sắm nhé."

"Dạ " Tiểu Thụ vui vẻ gật đầụ

Nhìn thấy con trai vui vẻ như vậy, Nguyên Y cũng mỉm cười.

Theo ký ức của nguyên chủ về trung tâm thương mại, Nguyên Y dẫn Tiểu Thụ đến một nơi gần đó.




/1655

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status