Hoàng Hậu Độc Nhất

Chương 29 - Chương 29

/34


Chưa beta.

Y Kiều nhíu mày, hếch cằm lên một chút: Tiểu nữ đang nghiên cứu về toán học. Vô duyên vô cớ bị công tử chế nhạo như thế, chẳng lẽ lại không thể cảm thấy bất mãn được ư?

Nghe lời ấy, Giang thư sinh giật nảy mình nhìn về phía nàng: Cô nương, sao người...

Nghiên cứu toán học sao? Y Kiều nhếch môi, giúp hắn bổ sung nửa câu sau.

Nàng vẫn giữ dáng vẻ thản nhiên như trước, không đợi hắn phản ứng kịp đã tiếp lời: Bởi vì ta thích, rất thích.

Cô nương trời sinh đoan trang, như hoa sen vừa nở, tao nhã thuần khiết, lại có khí chất hào phóng mà rất nhiều thiên kim tiểu thư không thể bắt kịp, hẳn cũng phải xuất thân từ danh môn, sao lại yêu thích những thứ ti... Hắn vất vả lắm mới tìm lại được giọng nói của mình, nhưng nói đến phần sau lại bị ánh mắt chăm chú của Y Kiều chặn đứng.

Dù nàng vẫn đang cười, nhưng ánh mắt đã bắt đầu trở nên sắc bén hơn: Như vậy thì xin hỏi Giang công tử, thế nào là quý, thế nào là tiện?

Giang thư sinh nghẹn đến đỏ mặt, trong phút chốc không biết phải đáp lại lời nàng thế nào.

Bình thường hắn vẫn luôn cho rằng mình rất có khí phách, nhưng không ngờ, hôm nay lại chật vật đến vậy.

Có điều, đến cuối cùng hắn vẫn không cam lòng, không thể làm gì khác hơn là cắn răng, nói: Người có giá trị là quý, người không có giá trị là tiện.

Ồ. Y Kiều cố ý kéo dài giọng của mình: Vậy thì nói cách khác, công tử cho rằng toán học không có giá trị gì nên là tiện, mà từ những gì công tử vừa nói, học Tứ Thư Ngũ Kinh, tập văn Bát Cổ* mới được xem như có giá trị, là quý, có đúng không?

(*Bát Cổ Văn: Nguyên là chỉ một thể loại văn trong khoa cử thời Minh -Thanh, quy định về phân đoạn rất nghiêm ngặt, nội dung rỗng tuếch, hình thức cứng nhắc, gò bó tư tưởng con người. Gồm 4 đoạn, mỗi đoạn 2 vế, tất cả có 8 vế)

Đúng. Giang thư sinh bình tĩnh hơn một chút, quét sang người bạn ở cạnh, lại quay đầu nhìn về phía Y Kiều.

Ai ngờ, Y Kiều lại phì cười một tiếng, nói với thái độ đầy bất cần: Nếu như theo này, sợ rằng thứ 'giá trị' mà công tử nói kia cũng chỉ là công danh lợi lộc thôi. Khoa cử thi Tứ Thư Ngũ Kinh, thi văn Bát Cổ nên công tử mới nói những thứ này có giá trị, khoa cử không thi toán học, công tử lại nói nó không có giá trị gì. Vậy nếu một ngày nào đó toán học trở thành nội dung chính trong thi khảo, chẳng phải thái độ của công tử sẽ phải thay đổi ư? Thì ra, người đọc sách tiên hiền thánh huấn cho đã mắt, cuối cùng cũng chỉ là những kẻ nịnh hót người đầy mùi tiền mà thôi.

Trong lúc nhất thời, Giang thư sinh đã bị Y Kiều chặn họng, nói không ra lời.

Làm một văn nhân, thứ kiêng kị lớn nhất chính là để bản thân mình dính dáng tới những thứ ti tiện như tiền bạc kia. Đương nhiên hắn cũng không hề muốn ụp chậu phân đó lên đầu mình.

Song, hắn chưa từng bị người khác chế nhạo mà không thể phản bác như thế này bao giờ. Dù có cảm giác có thứ gì đó rất lạ, hệt như đang bị nàng nắm mũi dắt đi, nhưng lúc này đầu óc hắn đang rất hỗn loạn, không thể nghĩ thêm được gì, chỉ biện hộ theo bản năng: Cô nương hiểu nhầm rồi, tại hạ cho rằng như thế cũng chỉ vì ngưỡng mộ học vấn và sự dạy bảo của bậc tiên hiền cổ xưa, hứng thú với biến sách mênh mông mà thôi, không hề liên quan gì tới công danh lợi lộc cả.

Ồ, vậy đó là vì công tử đọc nhiều sách vở, tinh thông văn tự sao? Trên mặt của Y Kiều xuất hiện một nụ cười đầy ranh ma, câu chuyện được tiếp nhận rất nhanh.

Không dám.

Công tử đừng khiêm tốn. Vậy thì không bằng tiểu nữ ra một đề đến để thử các hạ, không biết ý công tử thế nào?

Tại hạ không nghiên cứu về toán học.

Không phải thế, đây không phải là đề về toán học mà là sở trường của công tử.

Vậy thì được. Giang thư sinh nghe lời ấy thì mới yên lòng. Hắn nghĩ nghĩ dù mình không được xưng là tài trí hơn người, nhưng ít nhất cũng là học rộng hiểu nhiều, hẳn sẽ không thể bị một nữ tử làm khó.

Nghĩ đến đây, hắn cười một tiếng đầy tự tin, dáng dấp cũng trở nên phong lưu phóng khoáng hẳn.

Nếu nói 'Thư trung tự hữu hoàng kim ốc, thư trung tự hữu nhan như ngọc (1)', có lẽ 'hoàng kim ốc' đã sắp vào tay hắn rồi, như vậy nếu hắn có biểu hiện tốt, khiến giai nhân trước mặt phải chết phục, lấy về làm một mỹ nhân như ngọc hồng tụ thiêm hương* thì không còn gì tốt hơn.

(*hồng tụ thiêm hương: hồng nhan thêm hương, thành ngữ cổ chỉ việc thư sinh thức đêm học bài có người con gái thức đêm thêm hương)

Y Kiều dứt khoát làm ngơ vẻ đỏm dáng kia của hắn, chỉ hắng giọng, bắt đầu ra đề: Giờ trong giỏ xách có mười quả táo, muốn chi đều cho năm người...

Mỗi người hai quả. Giang thư sinh kia nhếch môi cười, nhìn Y Kiều bằng ánh mắt đầy suy nghĩ, thầm nói đề này quá đơn giản.

Công tử đừng vội, đề này vẫn chưa xong mà. Y Kiều không hề nhượng bộ, vẫn tiếp tục nghênh đón hắn, còn cười khẽ, nói: Đúng là phải chia mười quả táo kia cho năm người. Nhưng có một yêu cầu, nhất định phải chừa lại một quả trong giỏ. Hơn nữa, táo được phân phải còn nguyên, không được cắt hay nghiền lấy nước. Còn nữa, táo phải được chia đều.

Chuyện này... Giang thư sinh nghe được yêu cầu phía sau, có chút sững sờ. Đây là đề kiểu gì vậy?




/34

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status