Hoàng Hậu Độc Nhất

Chương 28 - Chương 28

/34


Khí trời sau giờ ngọ rất quang đãng, trên bầu trời xanh thẳm chỉ có vài đám mây mỏng vây quanh vâng thái dương sáng ngời. Ánh mặt trời thảnh thơi chiếu rọi mọi ngóc ngách, khiến cho tòa thành cổ đã náo nhiệt mấy trăm năm thêm chút phần biếng nhác.

Vậy mà những điều này lại không hề ảnh hưởng tới nơi trước mắt. Dù vẫn nằm trong thế gian, nhưng tất cả phù hoa và những tiếng động ồn ào náo nhiệt kia như đều bị ngăn cách ở bên ngoài. Hệ như một vị ẩn sĩ thuần khiết, đứng trong bùn mà không nhuộm bùn, trong trẻo không nhuộm hồng trần, chỉ ôm một trái tim tĩnh lặng, thản nhiên ngắm nhìn trần thế, để lộ chút vẻ yên tĩnh hiếm có.

Khi Y Kiều đứng trước Trừ Phi Cư đã có cảm nhận như thế.

Ngô quản gia thấy nàng xuống xe ngựa thì vội vàng tiến lên đón, cúi người hành lễ: Chào Trương cô nương, lão nô đã chờ người lâu rồi.

Mặc dù Ngô quản gia vẫn luôn cung kính với nàng như vậy, nhưng Y Kiều vẫn không thể quen với kiểu được người khác hành lễ thế này, hơn nữa còn là một người đáng tuổi trưởng bối.

Làm phiền rồi. Y Kiều nở một nụ cười hợp chuẩn mực, sau đó lại có chút kinh ngạc, nói: Nhưng không biết vì sao Ngô quản gia lại đứng chờ lâu ở đây, chẳng lẽ là do ta đến trễ ư? Ngày thường đều là giờ này mà.

Trương cô nương hiểu lầm rồi. Ngô quản gia cười giải thích: Là công tử dặn lão nô tới để truyền lời cho cô nương, công tử nói hôm nay người có một số việc bận không thể đến kịp, xin Trương cô nương chờ trong chốc lát, người sẽ về sớm thôi.

Y Kiều chợp mắt, có chút ngạc nhiên: Ngô quản gia nói... giờ Mặc Ý không có ở Trừ Phi Cư sao?

Phải, công tử không có ở đây. Ngô quản gia chưa từng thấy ai có thể gọi công tử nhà mình như thế, trong lúc nhất thời không dám đáp lời, không thể làm gì khác hơn là chuyển trọng tâm vào nửa câu sau.

Vậy cũng được, hi vọng huynh ấy có thể về nhanh, nếu không buổi học hôm nay sẽ trễ mất. Y Kiều có chút bất đắc dĩ mà than thở một tiếng: Dù vốn không hề có cái lí sư phụ phải chờ đệ tử thế này.

Nàng biết, nhất định Mặc Ý đang có chuyện quan trọng gì đó mới có thể khiến hắn không thể tới ngay lập tức được, nếu không dựa vào tính cách của hắn, dù thế nào cũng không bắt người sư phụ như nàng phải chờ mình. Hơn nữa còn cố ý phái Ngô quản gia đứng ở đây để thông báo.

Lúc này nàng đã thoáng nhận thấy thật ra Ngô quản gia rất có địa vị, nghe nói trừ Mặc Ý và tổ mẫu của hắn ra, không có ai trong phủ dám sai khiến ông. Nhưng hiện nay ông tự mình đến truyền lời, đủ để thấy Mặc Ý rất thành khẩn với nàng. Vì vậy, nàng cũng không hề có chút tức giận nào với sự chậm trễ của Mặc Ý. Trái lại còn vô cùng hiểu chuyện mà quyết định ở đây chờ hắn.

Có điều, khó khăn lắm mới có dịp được ở không, nàng định thừa dịp ra ngoài đi dạo và hóng mát một chút. Thế nên cũng không chờ ở Trừ Phi Cư.

Vừa quay người đi chưa được mấy bước, Y Kiều đã thấy có hai người trông như sĩ tử xông tới trước mặt.

Nàng cảm thấy có chút kì lạ, vì từ trước đến nay có rất ít người lui tới trên con đường phía trước Trừ Phi Cư này, trong ngày thường luôn vô cùng yên tĩnh, có phần giống với khu dân cư hạng sang nằm ở ngoại ô thành phố trong thời hiện đại.

Song, người tới


/34

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status