Hoàng Hậu Độc Nhất

Chương 26 - Chương 26

/34


Ánh nến mờ ảo không ngừng nhảy nhót, khiến mặt bàn bằng gỗ lim mang nét cổ xưa có thêm chút hình ảnh chập chờn.

Dù chút ánh sáng ấy không thể chiếu sáng cả căn phòng, nhưng lại vô cùng hòa hợp với sự yên tĩnh của đêm đông, khiến cho chút sắc cam trong không gian nhỏ này tăng thêm một phần ấm áp và êm dịu.

Cạnh cây nến trên bàn, Y Kiều đang nghiêm túc vùi đầu viết giáo án.

Hôm nay vì không chuẩn bị kĩ mà đã khiến bản thân có chút chật vật, vì vậy lúc này mới ngoan ngoãn cố gắng viết giáo án cho ngày mai.

Cũng có thể nói là đã sập hố một lần, khôn ngoan biết nhìn xa trông rộng hơn, nàng không dám phớt lờ nữa. Nếu không, cái khuôn mặt già nua này của nàng biết phải để đi đâu?

Nói đi cũng phải nói lại, nếu đã nhận việc thì nàng cũng phải gánh vác phần trách nhiệm này, tốt xấu gì cũng phải có chút thành quả.

Đặt bút xuống, Y Kiều có chút mệt mỏi xoa xoa đôi mắt cay xè của mình. Đã quen với ánh đèn sáng thời hiện đại, hôm nay lại phải đối mặt với loại công cụ chiếu sáng thời cổ đại này, trong một lúc thì nàng khó có thể quen được. Hơn nữa, hơn phân nửa thời gian lúc trước nàng đều làm việc dưới ánh đèn sáng, giờ lại đổi thành viết giáo án trong ánh sáng lờ mờ, đúng là có cảm giác như vừa trải qua mấy đời.

Thật ra thì, kể từ lúc tới nơi này, thỉnh thoảng nàng vẫn nhớ về cuộc sống ở thời hiện đại, nhớ tới thời không quen thuộc đã trở nên thật xa xôi.

Không biết thân thể ở hiện tại của mình đã thế nào rồi, đã biến thành người thực vật, hay là đã... chết?

Nhưng dù cho thế nào, hẳn lúc này mẹ đang rất buồn. Bà không biết thật ra con gái mình vẫn khỏe mạnh như cũ, nếu có thể cho nàng gửi tin hoặc dứt khoát trở về thì thật tốt quá.

Có điều, cũng không biết là thứ gì đã thúc đẩy nàng phải chuyển kiếp.

Song, nếu nói đến thứ khác thường của ngày hôm đó, vậy cũng chỉ có miếng ngọc kia.

Nàng nhớ hôm đó vừa đúng dịp được nghỉ, nàng vừa về nhà từ trường, mẹ vẫn chưa tan việc. Sau khi nấu ăn xong thì nàng lên lầu tìm đồ, lại bất ngờ tìm được một cái hộp nhỏ vô cùng tinh mỹ được đặt trong một ngăn tủ khá cũ kĩ.

Nàng tò mò mở ra, liền nhìn thấy một miếng ngọc toàn thân sáng óng ánh nằm bên trong đống vải tơ bằng vàng sáng. Miếng ngọc này vừa sáng vừa ấm, không có chút tạp chất, cũng không có bất cứ vết xước nào. Đặt dưới ánh mặt trời còn khúc xạ ra một thứ ánh sáng màu xanh da trời nhàn nhạt, vô cùng xinh đẹp.

Thì ra trong nhà còn có đồ tốt như thế, sao lúc trước nàng lại không biết?

Vì yêu thích không buông tay, nhất thời nàng không chịu đặt về chỗ cũ, cứ đeo trên cổ. Sau trong lúc đọc sách cũng không tháo xuống, cứ để như vậy mà nằm trên ghế trên lầu rồi ngủ thiếp đi. Nhưng đợi đến lúc tỉnh dậy lần nữa thì đã đổi một thế giới khác...

Y Kiều lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt có chút ngơ ngác, trên mặt lại nhiều thêm vẻ cô đơn.

Nàng vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ của mình, quá sức nhập thần, đến nỗi cửa mở từ lúc nào cũng không chú ý tới.

Ca, huynh nói xem tỷ tỷ đang làm gì thế?

Đệ hỏi ta, ta biết hỏi ai?

Ai da, tỷ tỷ sẽ không nghĩ tới chuyện bỏ trốn nữa chứ?

Không thể nào! Chẳng phải tỷ tỷ đã mất trí rồi sao, còn chạy gì được? Hơn nữa, chẳng lẽ đệ không phát hiện hôm nay tỷ tỷ đã khác trước rồi à?

Hừ, lúc nào ca ca cũng có thể tuôn một đống đạo lí! Nếu muốn biết có chuyện gì thì chúng ta vào xem một chút là chẳng phải được sao?

Đi thì đi...

Hai tên tiểu quỷ đang cãi nhau ở cửa, không ngờ


/34

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status