Y Kiều chỉ nhướng mày, lòng thầm suy nghĩ tới cái tên 'Trình đại ca' trong miệng nàng sẽ không phải là nam tử thanh sam ngạo mạn trong quán trà đó chứ. Bởi vì, nếu nàng nhớ không lầm, hắn cũng mang họ Trình. Hơn nữa, từ lúc nàng nói đến chuyện kết luận gà thỏ chung cũi thì phỏng đoán này rất có khả năng là đúng.
Nếu không thì đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?
Ừ. Mặc Ý thản nhiên lên tiếng: Có cao nhân chỉ điểm.
Y Kiều giật bắn mình.
Nàng nhanh chóng quay đầu nhìn về phía hắn, chợt cảm thấy mục tiêu quá gần, vội quay lại.
Nàng có hơi lo lắng, chỉ sợ hắn sẽ khai mình ra. Vốn những chuyện như thế này, nàng chỉ ở cạnh xem náo nhiệt là tốt rồi, không ngờ lại bị kéo theo. Nếu nàng kia xem mình như tình địch thì thật sự không ổn.
Cao nhân? Là ai có được vinh hạnh được biểu ca gọi như thế? Chẳng lẽ là tiên nhân ba đầu sáu tay ư? Ánh mắt của mỹ nhân có phần tịch mịch, cố gượng nở một nụ cười, tràn đầy đau khổ.
Y Kiều không khỏi thở dài, cảm thấy có chút dở khóc dở cười. Thật ra thì nàng không làm gì cả, nhưng sao cứ cảm thấy lời nói của mình đã bị phóng đại rồi nhỉ? Xem ra đây chính là chỗ tốt khi có chỗ dựa, có thể tinh lọc được trí khôn và thành quả trăm ngàn năm qua từ các bậc tiền bối đi trước trong một quá trình học tập ngắn, từ đó dễ dàng lấy được những giá trị đã được tích lũy trong thời gian lịch sử dài lâu của loài người.
Vì vậy, trước mặt một cổ nhân hơn năm trăm năm trước, nàng có tư chất khiến bọn họ phải thán phục.
Người hiện đại như nàng, coi như đã nhặt được món hời về thời đại rất lớn. Điểm này thì Y Kiều hiểu, vì vậy trong lòng cũng có chút xấu hổ.
Mặc Ý trầm ngâm, sau đó mới nhìn về phía mỹ nhân trước mặt: Cho ta giới thiệu một chút. Hắn hơi nâng tay chếch về phía Y Kiều: Vị này chính là cao nhân trong miệng ta, từ giờ cũng là sư phụ của ta.
Đúng là sợ thứ gì thì gặp thứ đó, Y Kiều cảm thấy như mình vừa bị lôi ra ngoài sáng vậy.
Nàng chú ý tới ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của mỹ nhân này, cảm thấy cả người đều không được tự nhiên.
Hi vọng nàng không hiểu lầm là được rồi. Thật ra thì nàng là người ngại phiền, tuyệt đối không muốn vướng vào.
Vốn còn đang mừng rỡ vì không bị để mắt tới, dù sao chuyện như vậy, không bị lôi vào vẫn tốt hơn. Nhưng lúc này đã bị gọi tên, nhất định nàng phải kiên trì tới cùng.
Tiểu nữ họ Trương, tên Y Kiều. Nàng miễn cưỡng nở một nụ cười: Tiểu nữ tự biết tài nghệ vụng về, vừa rồi Mặc... À, lời khen vừa rồi của Vân công tử, thật sự là thẹn không dám nhận.
Nàng nhanh chóng sửa miệng, lúc này nên tránh khỏi mọi hiềm nghi là tốt nhất.
Đây là biểu muội của tại hạ. Mặc Ý chiếu theo cách cũ mà giới thiệu với Y Kiều.
Có điều, đương nhiên cũng phải lựa từ nào đó khiêm tốn hơn, không thể tùy tiện như lúc vừa rồi trong Trừ Phi Cư được.
Dường như cũng đang phải tránh hiềm nghi.
Y Kiều sờ mũi, cảm thấy người đệ tử này của mình đúng là trẻ nhỏ dễ dạy, suy nghĩ hệt như nàng vậy.
Trương cô nương, rất

Nếu không thì đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?
Ừ. Mặc Ý thản nhiên lên tiếng: Có cao nhân chỉ điểm.
Y Kiều giật bắn mình.
Nàng nhanh chóng quay đầu nhìn về phía hắn, chợt cảm thấy mục tiêu quá gần, vội quay lại.
Nàng có hơi lo lắng, chỉ sợ hắn sẽ khai mình ra. Vốn những chuyện như thế này, nàng chỉ ở cạnh xem náo nhiệt là tốt rồi, không ngờ lại bị kéo theo. Nếu nàng kia xem mình như tình địch thì thật sự không ổn.
Cao nhân? Là ai có được vinh hạnh được biểu ca gọi như thế? Chẳng lẽ là tiên nhân ba đầu sáu tay ư? Ánh mắt của mỹ nhân có phần tịch mịch, cố gượng nở một nụ cười, tràn đầy đau khổ.
Y Kiều không khỏi thở dài, cảm thấy có chút dở khóc dở cười. Thật ra thì nàng không làm gì cả, nhưng sao cứ cảm thấy lời nói của mình đã bị phóng đại rồi nhỉ? Xem ra đây chính là chỗ tốt khi có chỗ dựa, có thể tinh lọc được trí khôn và thành quả trăm ngàn năm qua từ các bậc tiền bối đi trước trong một quá trình học tập ngắn, từ đó dễ dàng lấy được những giá trị đã được tích lũy trong thời gian lịch sử dài lâu của loài người.
Vì vậy, trước mặt một cổ nhân hơn năm trăm năm trước, nàng có tư chất khiến bọn họ phải thán phục.
Người hiện đại như nàng, coi như đã nhặt được món hời về thời đại rất lớn. Điểm này thì Y Kiều hiểu, vì vậy trong lòng cũng có chút xấu hổ.
Mặc Ý trầm ngâm, sau đó mới nhìn về phía mỹ nhân trước mặt: Cho ta giới thiệu một chút. Hắn hơi nâng tay chếch về phía Y Kiều: Vị này chính là cao nhân trong miệng ta, từ giờ cũng là sư phụ của ta.
Đúng là sợ thứ gì thì gặp thứ đó, Y Kiều cảm thấy như mình vừa bị lôi ra ngoài sáng vậy.
Nàng chú ý tới ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của mỹ nhân này, cảm thấy cả người đều không được tự nhiên.
Hi vọng nàng không hiểu lầm là được rồi. Thật ra thì nàng là người ngại phiền, tuyệt đối không muốn vướng vào.
Vốn còn đang mừng rỡ vì không bị để mắt tới, dù sao chuyện như vậy, không bị lôi vào vẫn tốt hơn. Nhưng lúc này đã bị gọi tên, nhất định nàng phải kiên trì tới cùng.
Tiểu nữ họ Trương, tên Y Kiều. Nàng miễn cưỡng nở một nụ cười: Tiểu nữ tự biết tài nghệ vụng về, vừa rồi Mặc... À, lời khen vừa rồi của Vân công tử, thật sự là thẹn không dám nhận.
Nàng nhanh chóng sửa miệng, lúc này nên tránh khỏi mọi hiềm nghi là tốt nhất.
Đây là biểu muội của tại hạ. Mặc Ý chiếu theo cách cũ mà giới thiệu với Y Kiều.
Có điều, đương nhiên cũng phải lựa từ nào đó khiêm tốn hơn, không thể tùy tiện như lúc vừa rồi trong Trừ Phi Cư được.
Dường như cũng đang phải tránh hiềm nghi.
Y Kiều sờ mũi, cảm thấy người đệ tử này của mình đúng là trẻ nhỏ dễ dạy, suy nghĩ hệt như nàng vậy.
Trương cô nương, rất

|
/34
|

