“Chủ tử.” Phúc Sinh lại nói, “Cố Quý phi làm vậy là vì không yên lòng về năng lực của Cố Phi Mặc hay là cố ý che chở cho đệ đệ của nàng ta? Cố Phi Mặc là nhi tử duy nhất của Thái sư, nhưng trong tay hắn nắm bốn mươi vạn đại quân Tây Sơn, tuổi còn trẻ mà đã là tổng binh, đương nhiên phải dùng đến chút thủ đoạn, thế nhưng vì sao Cố Quý phi lại không dùng hắn? Chuyện này khiến người ta thật khó hiểu.”
“Bổn vương cũng không hiểu được điều này.” Ngón tay Đoạn Dịch gõ nhẹ lên bản đồ một cái, lông mày nhíu chặt cúi đầu trầm tư, lúc lâu lại nói tiếp: “Cố Phi Mặc không tham dự thì không còn gì tốt hơn, hắn cũng không phải là tên dễ chọc. Hắn đánh nhau với Bổn vương nhiều năm như vậy, thật ra có lúc là cố ý thua. Ý định của hắn rất sâu, mặc dù không tham dự vào mấy cọc ngầm của Cố Quý phi nhưng cũng không được xem thường, quên đi sự tồn tại của hắn mà phải âm thầm chú ý đến hắn.”
“Vâng, chủ tử.” Phúc Sinh gật đầu trả lời, ông nghiêng đầu tính toán trong chốc lát rồi lại hỏi, “Tửu lâu này là do Hi tiểu thư mở, chuyện của thuộc hạ có phải nói với nàng ấy hay không?”
Đoạn Dịch ngẩng đầu lên: “Tạm thời đừng nói, nếu như nàng hỏi thì ngươi cứ khai thật đi, ngươi cũng là chưởng quỹ của Túy Tiên Lâu mà, khi làm không được để xảy ra chuyện gì.”
Phúc Sinh gật đầu, “Chủ tử sợ Hi tiểu thư lo lắng sao?”
Đoạn Dịch ném bản đồ vào lò lửa ở bên cạnh để thiêu hủy, cho đến lúc tờ giấy kia cháy toàn bộ mới lên tiếng: “Không được nói cho nàng ấy biết những chuyện khiến người khác lo lắng như thế này.”
…
Thanh Nhị xách Tạ Vân Lam đến Vạn Xuân Lâu.
Vạn Xuân Lâu là thanh lâu lớn nhất trong Kinh thành, chỉ mới canh một mà đã đông như trẩy hội, các cô nương đứng ở cửa nhiệt tình chào hỏi khách qua đường.
Tú bà là một phụ nhân khôn khéo đã hơn ba mươi tuổi, trang điểm trên mặt còn đậm hơn mấy người xướng hí ca hát ở đây, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Thanh Nhất, lâu lâu tròng mắt lại chuyển động đến mức gần như xoay tít, mùi thơm gay mũi tản ra khiến mấy người đứng gần đó chỉ muốn nhảy mũi vài tiếng.
Thanh Nhất run rẩy nổi da gà.
Sao lại để hắn làm việc xui xẻo này chứ? Tên trời đánh Thanh Nhị chạy nhanh như vậy làm gì?
“Công tử, hồng cô nương*cùng các tiểu quan quan*có đủ loại, ngài thích như thế nào thì thiếp gọi bọn họ đến để ngài nhìn một chút nhé?”
*hồng cô nương, tiểu quan quan: hồng cô nương chỉ những người đẹp, tiểu quan quan là những người có nhan sắc vừa phải.
Thiếp? Tuổi bà ta còn lớn hơn tuổi mẫu thân của hắn đó, Thanh Nhất ghê tởm run rẩy cơ thể, ném mấy tờ ngân phiếu trong ngực cho tú bà rồi nói: “Ở đây có năm trăm lượng ngân phiếu, nữ nhân trên đất này, chỉ cần không để nàng ta chết thì ngươi muốn làm gì nàng ta cứ làm đi.”
Nữ nhân tới thanh lâu còn có thể làm gì chứ? Đương nhiên chỉ tiếp khách thôi.
Tú bà nhận ngân phiếu thì đôi mắt hí trợn to gấp đôi, cho tới bây giờ đều là bà bỏ tiền ra mua các cô nương đó, chưa thấy ai giao người rồi còn đưa thêm bạc, mua bán này thật có lời mà.
“Dĩ nhiên thiếp sẽ nghe lời gia phân phó.” Tú bà mừng rỡ nhẹ nhàng thi lễ với Thanh Nhất.
Thanh Nhất vội vàng nhảy qua một bên.
Lúc nha đầu tới phòng khách nói có mấy nam tử nhất định đòi gặp bà, mới đầu bà còn cho rằng thiếu gia của nhà nào đó, ai ngờ vừa nhìn thấy mấy người có vẻ mặt xơ xác tiêu điều thì bà lập tức nổi giận. Nhưng sau đó lại nghe nói người ta đưa nữ nhân cho thanh lâu của mình, một người có kiến thức sâu rộng như bà liền hiểu rõ, tám phần là nha đầu nào đó chọc giận chủ tử nên bị đẩy đi, đưa tới đây để chịu phạt.
Tú bà cúi người liếc mắt nhìn Tạ Vân Lam ngồi trên đất, bởi vì bụng chưa lộ ra nên dáng người vẫn thon thả xinh đẹp như trước kia. Tú bà hài lòng gật đầu một cái, lại vươn tay vén tóc Tạ Vân Lam lên, mặc dù trên mặt dính chút bụi đất dơ bẩn nhưng da dẻ lộ ra lại trắng như tuyết, đôi mắt óng ánh nước mắt khiến người ta yêu thích, vừa thấy đã biết là một mỹ nhân, tuổi cũng chưa lớn nữa.
Trong lòng tú bà lập tức hồi hộp, đây là tài vận gì vậy chứ? Bà vui vẻ ngoắc gọi tiểu nha đầu bên cạnh: “Dẫn nàng ta đi tắm rửa sạch sẽ rồi đưa vào trong phòng của Lưu lão gia. Sau đó nói với Lưu lão gia một tiếng, bảo có cô nương mới tới, còn là một đại mỹ nhân tuyệt đỉnh.”
Tạ Vân Lam kêu a a nhưng không phát ra âm thanh nào, điều này khiến nàng ta sợ hãi đến tận tâm can.
Sức lực của nha đầu Vạn Xuân Lâu khỏe như trâu, bất luận Tạ Vân Lam giãy giụa như thế nào thì vẫn không thể nào thoát ra khỏi bàn tay của bọn họ, nàng bị người ta mặc cho một bộ y phục mỏng manh đến mức gần như thấy được lông tơ, sau đó lại bị lôi vào một căn phòng rồi ném lên giường, có một lão đầu trán hói bụng phệ đang ngồi ở nơi đó.
Lại là một lão đầu! Tạ Vân Lam thật muốn đập đầu chết đi. Tại sao cuộc đời của mình lại như thế này?
Trong phòng ngập tràn không khí ám mụi dơ bẩn, nam nhân không thương tiếc tùy ý phát tiết lên cơ thể của nữ nhân.
Sau một hồi giằng co, một nữ nhân mang khăn che mặt bước vào trong phòng.
Trong lòng Tạ Vân lam giật mình nhưng không có sức lực để bò dậy, ngoài cửa sổ đã hiện ra ánh sáng đầu ngày. Cho đến buổi chiều, tú bà chẳng để nàng ta nghỉ ngơi giây phút nào, vừa ngất đi thì đã bị người ta giày vò làm cho tỉnh lại, không biết bao nhiêu người đến đến đi đi, ngay
“Bổn vương cũng không hiểu được điều này.” Ngón tay Đoạn Dịch gõ nhẹ lên bản đồ một cái, lông mày nhíu chặt cúi đầu trầm tư, lúc lâu lại nói tiếp: “Cố Phi Mặc không tham dự thì không còn gì tốt hơn, hắn cũng không phải là tên dễ chọc. Hắn đánh nhau với Bổn vương nhiều năm như vậy, thật ra có lúc là cố ý thua. Ý định của hắn rất sâu, mặc dù không tham dự vào mấy cọc ngầm của Cố Quý phi nhưng cũng không được xem thường, quên đi sự tồn tại của hắn mà phải âm thầm chú ý đến hắn.”
“Vâng, chủ tử.” Phúc Sinh gật đầu trả lời, ông nghiêng đầu tính toán trong chốc lát rồi lại hỏi, “Tửu lâu này là do Hi tiểu thư mở, chuyện của thuộc hạ có phải nói với nàng ấy hay không?”
Đoạn Dịch ngẩng đầu lên: “Tạm thời đừng nói, nếu như nàng hỏi thì ngươi cứ khai thật đi, ngươi cũng là chưởng quỹ của Túy Tiên Lâu mà, khi làm không được để xảy ra chuyện gì.”
Phúc Sinh gật đầu, “Chủ tử sợ Hi tiểu thư lo lắng sao?”
Đoạn Dịch ném bản đồ vào lò lửa ở bên cạnh để thiêu hủy, cho đến lúc tờ giấy kia cháy toàn bộ mới lên tiếng: “Không được nói cho nàng ấy biết những chuyện khiến người khác lo lắng như thế này.”
…
Thanh Nhị xách Tạ Vân Lam đến Vạn Xuân Lâu.
Vạn Xuân Lâu là thanh lâu lớn nhất trong Kinh thành, chỉ mới canh một mà đã đông như trẩy hội, các cô nương đứng ở cửa nhiệt tình chào hỏi khách qua đường.
Tú bà là một phụ nhân khôn khéo đã hơn ba mươi tuổi, trang điểm trên mặt còn đậm hơn mấy người xướng hí ca hát ở đây, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Thanh Nhất, lâu lâu tròng mắt lại chuyển động đến mức gần như xoay tít, mùi thơm gay mũi tản ra khiến mấy người đứng gần đó chỉ muốn nhảy mũi vài tiếng.
Thanh Nhất run rẩy nổi da gà.
Sao lại để hắn làm việc xui xẻo này chứ? Tên trời đánh Thanh Nhị chạy nhanh như vậy làm gì?
“Công tử, hồng cô nương*cùng các tiểu quan quan*có đủ loại, ngài thích như thế nào thì thiếp gọi bọn họ đến để ngài nhìn một chút nhé?”
*hồng cô nương, tiểu quan quan: hồng cô nương chỉ những người đẹp, tiểu quan quan là những người có nhan sắc vừa phải.
Thiếp? Tuổi bà ta còn lớn hơn tuổi mẫu thân của hắn đó, Thanh Nhất ghê tởm run rẩy cơ thể, ném mấy tờ ngân phiếu trong ngực cho tú bà rồi nói: “Ở đây có năm trăm lượng ngân phiếu, nữ nhân trên đất này, chỉ cần không để nàng ta chết thì ngươi muốn làm gì nàng ta cứ làm đi.”
Nữ nhân tới thanh lâu còn có thể làm gì chứ? Đương nhiên chỉ tiếp khách thôi.
Tú bà nhận ngân phiếu thì đôi mắt hí trợn to gấp đôi, cho tới bây giờ đều là bà bỏ tiền ra mua các cô nương đó, chưa thấy ai giao người rồi còn đưa thêm bạc, mua bán này thật có lời mà.
“Dĩ nhiên thiếp sẽ nghe lời gia phân phó.” Tú bà mừng rỡ nhẹ nhàng thi lễ với Thanh Nhất.
Thanh Nhất vội vàng nhảy qua một bên.
Lúc nha đầu tới phòng khách nói có mấy nam tử nhất định đòi gặp bà, mới đầu bà còn cho rằng thiếu gia của nhà nào đó, ai ngờ vừa nhìn thấy mấy người có vẻ mặt xơ xác tiêu điều thì bà lập tức nổi giận. Nhưng sau đó lại nghe nói người ta đưa nữ nhân cho thanh lâu của mình, một người có kiến thức sâu rộng như bà liền hiểu rõ, tám phần là nha đầu nào đó chọc giận chủ tử nên bị đẩy đi, đưa tới đây để chịu phạt.
Tú bà cúi người liếc mắt nhìn Tạ Vân Lam ngồi trên đất, bởi vì bụng chưa lộ ra nên dáng người vẫn thon thả xinh đẹp như trước kia. Tú bà hài lòng gật đầu một cái, lại vươn tay vén tóc Tạ Vân Lam lên, mặc dù trên mặt dính chút bụi đất dơ bẩn nhưng da dẻ lộ ra lại trắng như tuyết, đôi mắt óng ánh nước mắt khiến người ta yêu thích, vừa thấy đã biết là một mỹ nhân, tuổi cũng chưa lớn nữa.
Trong lòng tú bà lập tức hồi hộp, đây là tài vận gì vậy chứ? Bà vui vẻ ngoắc gọi tiểu nha đầu bên cạnh: “Dẫn nàng ta đi tắm rửa sạch sẽ rồi đưa vào trong phòng của Lưu lão gia. Sau đó nói với Lưu lão gia một tiếng, bảo có cô nương mới tới, còn là một đại mỹ nhân tuyệt đỉnh.”
Tạ Vân Lam kêu a a nhưng không phát ra âm thanh nào, điều này khiến nàng ta sợ hãi đến tận tâm can.
Sức lực của nha đầu Vạn Xuân Lâu khỏe như trâu, bất luận Tạ Vân Lam giãy giụa như thế nào thì vẫn không thể nào thoát ra khỏi bàn tay của bọn họ, nàng bị người ta mặc cho một bộ y phục mỏng manh đến mức gần như thấy được lông tơ, sau đó lại bị lôi vào một căn phòng rồi ném lên giường, có một lão đầu trán hói bụng phệ đang ngồi ở nơi đó.
Lại là một lão đầu! Tạ Vân Lam thật muốn đập đầu chết đi. Tại sao cuộc đời của mình lại như thế này?
Trong phòng ngập tràn không khí ám mụi dơ bẩn, nam nhân không thương tiếc tùy ý phát tiết lên cơ thể của nữ nhân.
Sau một hồi giằng co, một nữ nhân mang khăn che mặt bước vào trong phòng.
Trong lòng Tạ Vân lam giật mình nhưng không có sức lực để bò dậy, ngoài cửa sổ đã hiện ra ánh sáng đầu ngày. Cho đến buổi chiều, tú bà chẳng để nàng ta nghỉ ngơi giây phút nào, vừa ngất đi thì đã bị người ta giày vò làm cho tỉnh lại, không biết bao nhiêu người đến đến đi đi, ngay
|
/96
|

