Độc Nữ Lệ Phi

Chương 91 - Chương 89

/96


“Á!”

Gương mặt của thiếu niên đánh xe tỏ vẻ không kiên nhẫn nữa, đột nhiên đưa tay dùng sức đánh lên gáy Tạ Vân Lam, trong chớp mắt đã khiến nàng ta hôn mê rồi.

“Thanh Y, đừng đánh chết nàng ta, mọi người liều chết cứu nàng ta ra ngoài, cũng không phải muốn cứu kẻ chết đâu! Ngươi đánh chết nàng ta, không phải việc này hợp ý Nam Cung Thần sao?”

Thanh Y hóa trang thành gã đánh xe gãi gãi đầu cười hắc hắc xin lỗi: “Tiểu thư, nô tỳ ghét nhất loại nữ nhân tiểu bạch hoa này, cả ngày chỉ biết khó lóc bù lu bù loa, sau lưng lại mang cả đám dao găm.”

Vân Hi mím môi không nói gì, ánh mắt dần lạnh đi.

Cũng không khó hiểu, lúc nàng là Tạ Uyển, có rất nhiều tài phú mà cha mẹ để lại nên không hề bận tâm đến việc tiêu tiền bạc, khi đó không thể nghi ngờ là Tạ Vân Lam đã đỏ mắt ghen tỵ.

Tuy Tạ Vân Lam là đích nữ của Tạ gia, nhưng bởi vì phía trên có Tạ lão phu nhân quản giáo, không dám tiêu quá mức xa xỉ. Hơn nữa An thị cầm tiền của nàng ta rồi đưa cho bên nhà mẹ, bởi vậy hai tỷ muội Tạ Vân Lam luôn mặc đồ kém hơn Tạ Uyển một bậc.

Lúc Tạ Uyển cùng tỷ muội Tạ gia đi ra ngoài cùng nhau thì trang phục của nàng luôn khiến người bên cạnh hâm mộ, làm sao mà Tạ Vân Lam không âm thầm đố kỵ muốn cướp đồ của nàng được chứ?

Nàng cũng từng hào phóng tặng không ít châu báu, đồ trang sức, vòng tay cùng y phục thượng hạng cho Tạ Vân Lam, cũng vì vậy mà mang đến họa cho bản thân.

Thanh Y khoanh tay nâng cằm nói với đám người: “Thanh Nhị, còn không xách nữ nhân này đi? Bây giờ là lúc Vạn Xuân Lâu đông người nhất, nàng ta tới vừa đúng lúc làm ăn được, bắt đầu làm việc ngay lúc này thì bạc nhập sổ thôi, đúng là vận khí thật tốt.”

Ánh mắt của mọi người đều nhìn Thanh Y.

Thanh Y vội vàng nhảy về phía sau Vân Hi, khoát tay áo một cái, “Ta nói rồi, thật sự là đi ngang qua nghe được mà, các ngươi đừng có đoán mò đó.”

Mọi người đồng loạt trề môi khinh bỉ.

Mấy người này chính là Vân Hi cùng Đoạn Dịch, bên cạnh là mấy ám vệ của Đoạn Dịch.

Thanh Nhị đỡ Tạ Vân Lam đang hôn mê, mọi người cùng nhau đi về phía Vạn Xuân Lâu.

Đột nhiên Thanh Y cười mỉa mai, nói với Vân Hi: “Nô tỳ có đồ quan trọng bị rơi mất, phải đi tìm đã.” Nói xong cũng không đợi Vân Hi cùng Đoạn Dịch đồng ý, lách người đã chẳng còn thấy bóng dáng.

Trong hẻm nhỏ lại khôi phục sự yên lặng, bên cạnh xe ngựa nho nhỏ chỉ có Đoạn Dịch cùng Vân Hi. Nàng nhìn về phía chân trời xa xôi, còn hắn thì nhìn nàng.

Nàng khiến người hại nàng kiếp trước phải ngã vào vực sâu, vạn kiếp bất phục, nhưng tại sao trong lòng lại không vui vẻ gì, chỉ có nặng nề đè nén?

Ngọn đèn nhỏ ở đầu xe ngựa bị gió thổi tới tắt ngấm, lúc này trăng sáng chiếu tới, kéo dài bóng dáng của hai người ra phía sau.

Vân Hi ngẩng đầu nhìn bầu trời, vẻ mặt âm u: “Có phải Vương gia cảm thấy thủ đoạn của ta quá tàn nhẫn hay không? Rõ ràng Tạ Vân lam kia có thể chết một cách thoải mái, thế nhưng ta lại muốn hành hạ, khiến nàng ta sống còn khổ sở hơn chết.”

Đoạn Dịch nhìn ánh mắt giống như hố sâu không đáy của nàng, chậm rãi trả lời: “Đối với những kẻ đã từng hại mình, dùng lương thiện với những kẻ ác độc, chính là sự thiện lương ngu xuẩn.”

Vân Hi bất ngờ quay đầu lại nhìn hắn, đối diện với ánh mắt của đối phương. Hắn qnhìn nàng cười nhạt, “Đi thôi, trời tối rồi.”

Đoạn Dịch lại gọi Thanh Y đang chơi với mấy hòn đá ở trong hẻm nhỏ ra.

Thanh Y chạy chậm chậm tới, cầm dây cương giật rung trong tay rồi nhảy vào vị trí đánh xe, Vân Hi suy nghĩ một chút rồi nói, “Đi theo nhóm Thanh Nhị đến Vạn Xuân Lâu.”

“Tiểu thư… cái đó…” Thanh Y ngạc nhiên, nàng liếc mắt nhìn Đoạn Dịch lại thấy chủ tử mình không phản đối, không thể làm gì khác hơn là đồng ý, trả lời “Vâng.”

Vân Hi khom lưng chui vào xe ngựa. Đoạn Dịch không chút suy nghĩ cũng nhảy lên theo nàng, Vân Hi mới vừa ngồi xuống, thấy hắn đi vào cũng không khỏi sửng sốt. Xe ngựa không được rộng rãi như xe của Đoạn Dịch, hắn ngồi xuống bên cạnh Vân Hi thì đã không còn nhiều chỗ trống nữa.

Thấy trên mặt nàng có chút lúng túng, Đoạn Dịch mỉm cười nói: “Ta không mặc áo khoác, lạnh.”

Nói xong, hắn dựa vào thành xe, nhắm mắt lại rồi cứ thế bắt đầu ngao du tiên giới. (ý chỉ ngủ)

Mọi người đều nói lạnh, Vân Hi còn có thể đuổi hắn xuống sao? Còn nữa, nếu không phải tối nay hắn tới tương trợ, chỉ dựa vào một mình nàng thì làm sao đưa Tạ Vân Lam ra khỏi đại lao được.

Bên trong xe ngựa có treo một chiếc đèn dầu nhỏ, ánh sáng chiếu lên mặt Đoạn Dịch, gương mặt hắn không còn nhuệ khí như ngày thường mà chỉ còn sự tĩnh lặng.

Bởi vì Đoạn Dịch nhắm mắt nên lúc này Vân Hi mới có can đảm quan sát hắn. Nàng thấy hắn mặc áo khoác màu đỏ hoặc màu trắng rất nhiều lần, bỗng dưng lúc này thấy hắn mặc y phục dạ hành giống như Thanh Y và Thanh Nhị, dường như đã đổi thành người khác.

Hắn tựa vào vách xe nhắm mắt lại, gương mặt hơi đỏ hơn bình thường, không còn giống nam tử với gương mặt sắc sảo của thường lệ, cũng có phần giống như nữ tử, chiếc mũi cao thẳng, đôi môi tuyệt mỹ, không còn hiện lên sự cao quý cùng ưu nhã như trước kia.

Dù cho hắn chỉ mặc một bộ y phục bình thường, thế nhưng nam tử như vậy, nếu ở trong một đám người thì cũng sẽ xuất sắc khiến người


/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status