Độc Nữ Lệ Phi

Chương 70 - Chương 68

/96


Editor: Sam Sam

Sau khi Vân Hi được Đoạn Dịch ôm lên giường thì nàng ngủ không còn nề nếp gì nữa. Một lát thì lật người, một lúc lại đá chăn ra. Trong chốc lát lật mạnh người một cái, cả người lăn xuống đất.

Nàng ngồi dậy dụi dụi mắt, trước đôi mắt mơ hồ là một nơi vô cùng xa lạ, đây là đâu?

Chẳng qua còn chưa đợi nàng tỉnh tảo trở lại thì Đoạn Dịch đã cầm ngọc ban chỉ trên tay nhanh chóng bắn về phía nàng, lập tức cơ thể Vân Hi ngã xuống đất, hoàn toàn hôn mê rồi.

Đoạn Dịch liếc nhìn Vân Hi ngủ mê man trên đất, thở dài, cứ ngủ như vậy thì nhất định ngày hôm sau sẽ bị bệnh mất.

Hắn lắc đầu một cái rồi xốc chăn ra, ôm Vân Hi đặt lên giường lớn, lại đắp kín mền cho nàng một lần nữa, mình thì ngủ trên giường nhỏ.

Đảo mắt một cái thì trời đã sáng.

Thanh Y xắn tay áo lên nhìn mặt trời trên đỉnh đầu của mình, nàng cúi đầu hơi nhíu mày, đứng trước cửa phòng Đoạn Dịch một hồi lâu nhưng tay trái cùng tay phải không ngừng đánh cuộc với nhau, đi vào? Không vào? Đi vào? Không…

Chu ma má tròn vo cột tạp dề bên hông, một tay chống nạnh một tay cầm chiếc nồi đuổi theo từ phòng bếp, thấy Thanh Y chuẩn bị xông vào phòng thì bà gấp đến mức túm chặt lấy Thanh Y kéo ra xa.

“Ngươi định làm gì?”

Chu ma ma giơ nồi lên, dáng vẻ muốn đánh người, hung dữ nhìn Thanh Y.

Thanh Y giơ tay che đầu mình, đảo mắt nhìn Chu ma ma, “Ma ma, con còn có việc quan trọng phải làm, người đừng làm rộn mà.”

“Ta cũng bận làm việc quan trọng đây, ngươi đừng làm rộn!” Chu ma ma kéo tay áo của Thanh Y, nói gì cũng không để nàng xông vào phòng của Đoạn Dịch.

Phủ Dịch Thân Vương này, từ khi Dịch Thân Vương mười tuổi, bà đã được Thái hậu phái tới hầu hạ cho đứa nhỏ đó, cũng chưa từng thấy có người lạ xuất hiện trong phủ.

Chuyện kể rằng, khi còn bé Vương gia cũng chỉ là một bé trai bình thường, vì sao lúc trưởng thành lại thích nam tử chứ? Nhìn Thái hậu cả ngày buồn bực, chỉ một năm mà tóc đã bạc thật nhanh.

Trong cả Vương phủ, mười mấy nam tử đều to son điểm phấn, ai nấy cũng xinh đẹp không thua kém gì nữ nhân.

Điều này khiến bà vô cùng phiền lòng, mấy năm trước có hai tỳ nữ tới đây là Thanh Thường cùng Thanh Y, thế mà uống rượu, bài bạc, đánh nhau, đùa đao, nói tục không thua bất kỳ nam tử nào.

Trong phủ trừ lão bà này là người bình thường thì chẳng có ai bình thường cả.

Thật vất vả mới tới một – nữ nhân – bình thường, mặc dù ăn mặc như nam tử nhưng bà là ai chứ, một người từng trải quản lý nhà bếp kiêm bà cốt xem tướng, bà đã gặp qua biết bao nhiêu người, xem vô số nữ nhân cho Vương Gia của bà, bởi thế nhìn một cái đã nhận ra – đó là một cô nương yểu điệu xinh đẹp như hoa, tuyệt đối có thể giúp Vương gia nhà bà trở nên bình thường đó.

Cừu non này lại đến ổ sói – a bậy rồi, là phủ Dịch Thân Vương, tuyệt đối không thể để nàng ta chạy đi dễ dàng được.

Nha đầu lỗ mãng Thanh Y lại muốn làm rối chuyện sao? Hừm hừm, nghĩ đến đã thấy bực mà!

Thanh Y vươn tay gỡ ngón tay đang nắm chặt cổ tay mình của Chu ma ma ra, “Ma ma, cũng đã giờ Thìn hai khắc rồi, nếu tiểu công tử không rời giường thì sẽ hỏng việc.”

“Hỏng việc sao? Chuyện gì chứ? Có thể hỏng việc gì? Ngươi nên biết điều một chút! Hừ, nếu ngươi không đi thì cơm trưa sẽ không có phần của ngươi đâu!”

Đôi mắt như hạt đậu của Chu ma ma nhìn về phía cửa sổ của phòng Đoạn Dịch, tốt, cửa sổ đóng chặt rồi, màn cũng đã được buông xuống.

Thanh Y cong khóe miệng: “Ma ma không cho con ăn, con đi ăn chỗ khác đó, làm sao con có thể đói được?”

“Thanh Y!”

Tiếng la của Đoạn Dịch khiến hai người ngừng cãi vã.

“Vương gia gọi con rồi, người còn ngăn được không?” Thanh Y gỡ tay Chu ma ma ra rồi bước lên trước đẩy cửa đi vào.

Chu ma ma ném chiếc nồi to trong tay lên bàn đá, nhấc váy theo sát Thanh Y đi vào phòng.

Trong phòng Đoạn Dịch đã ăn mặc chỉnh tề, đang ngồi cạnh bàn dựa vào ghế đọc thư.

Vân Hi ngủ trên giường lớn, đầu tóc đen xõa ra ngoài, chẳng qua là – mặc nguyên đồ mà ngủ.

Chu ma ma thất vọng xoay người rời đi, trong đêm mà không có động tĩnh gì sao? Thật là tốn công vô ích rồi.

Đoạn Dịch nhìn Thanh Y rồi nói: “Thời gian không còn sớm nên ngươi đánh thức nàng dậy đi, chỗ tửu lâu Duyệt Khách ta đã sắp xếp bảo Thanh Nhị đưa người đi xem chừng rồi, vả lại Cố Phi Mặc bị thương nên sẽ không tìm các ngươi gây phiền toái, các ngươi không sao đâu.”

Lúc này Thanh Y mới nhớ tới một chuyện: “Chủ tử, ngày hôm qua lúc bị quân của Cố Phi Mặc bao vây thì có bốn người che mặt mặc áo đen bay tới giải vây cho nô tỳ, không biết là ai.”

Đoạn Dịch ngẩng đầu rời khỏi bức thư: “Nhìn cách làm việc cùng chiêu thức xuất thủ của bọn họ, chắc là người của Thanh Vân Các.”

Thanh Y trừng mắt nhìn: “Thanh Vân Các sao? Chúng ta chưa từng tiếp xúc với bọn họ, làm sao họ có hảo tâm mà giúp chúng ta chứ? Không sợ kết thù với Cố gia sao?”

Đoạn Dịch khẽ nói: “Thanh Vân Các, giàu có nhất thiên hạ, thương nhân trải rộng mấy đại quốc, chắc chắn Cố gia sẽ không dám đắc tội. Trước giờ họ không tham gia vào mấy vụ phân tranh của hào môn, lần xuất hiện này thật khả nghi, ta sẽ phái người đi điều tra một chút.”

Sau khi Vân Hi trở người thì đã




/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status