Độc Nữ Lệ Phi

Chương 69 - Chương 67

/96


Editor: Sam Sam

Nói về Vân Hi cùng Đoạn Dịch ngồi trên xe ngựa rời khỏi sòng bạc Thuận Phát.

Vân Hi cẩn thận ngồi trong góc của xe ngựa, Đoạn Dịch dịu dàng nói: “Ở đây không có người ngoài, nàng có thể bỏ mặt nạ xuống.” Nhìn thật là xấu xí.

“A…” Vân Hi tháo mặt nạ ra rồi nhét vào ngực.

Sau khi tháo mặt nạ ra, bởi vì nàng thận trọng nên nhìn càng ngây thơ.

Đoạn Dịch không khỏi ngẩn người.

Đột nhiên không biết bánh xe ngựa lăn trúng vật gì nên lập tức lắc lư, Đoạn Dịch không ngồi vững ngã lên người Vân Hi, nàng đưa tay đẩy tay hắn ra theo phản xạ, Đoạn Dịch nhíu mày rên rỉ một tiếng, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng tái đi.

Vân Hi sợ hết hồn: “Có phải ngài bị thương hay không? Không phải Cố Phi Mặc đả thương ngài chứ?” Nhớ lại cái tên vô sỉ nắm ngực nàng, sắc mặt Vân Hi tái xanh, chỉ hận răng mình không sắc nhọn thêm một tí, dùng lực là có thể cắn đứt cổ tay hắn rồi.

Đoạn Dịch liếc nhìn thấy mặt nàng lạnh như băng, môi mím lại thật chặt, hắn biết nàng đang tức giận trong lòng, sắc mặt hắn càng trở nên không tốt.

“Thanh Nhất!”

Từ chỗ ngồi của người đánh xe ngựa có tiếng trả lời, là giọng nói của Thanh Nhất truyền tới: “Chủ tử, có thuộc hạ.”

Đoạn Dịch đen mặt, trong mắt bốc lên sát khí ngùn ngụt.

“Lệnh cho tất cả thái y trong Thái Y viện cùng các y quán lớn nhỏ trong Kinh Thành, ba ngày sau mới có thể đến Cố gia, bổn vương muốn tên Cố Phi Mặc kia phải nằm trên giường nửa năm!”

Thanh Nhất gãi đầu, lúng túng nói: “Chủ tử, đại phu của y quán trong Kinh Thành thì bọn thuộc hạ có thể khống chế, nhưng mấy lão nhân trong Thái Y viện thì thật sự không dễ làm, hơn mười thái y đều có thể có phẩm cấp. Hơn nữa, phía trên hắn còn có Cố Quý phi, làm sao bà ta có thể nhìn đệ đệ mình yêu quý bị thương mà không tìm được đại phu chứ?”

“Nếu không làm quang minh chính đại dược thì dùng cách mờ ám không được sao? Phóng lửa vào nhà, lấy cắp xe ngựa, bắt cóc tiểu lão bà của hắn, đều không phải là biện pháp sao?”

Thanh Nhất: “…”

Như vậy cũng được sao? Lần này chủ tử chơi Cố tướng quân hơi lớn rồi.

Đoạn Dịch đau đến mức răng đánh vào nhau, sát khí trong mắt càng tang thêm: “Hắn lại dám đả thương tay ta, Thanh Nhất, mau đi làm nhiệm vụ, lần này nhất định bổn vương bắt hắn phải nằm trên giường nửa năm!”

“Vâng, chủ tử!” Bóng dáng Thanh Nhất chợt lóe lên, hắn nhảy xuống xe ngựa, chỉ trong giây lát đã không còn thấy đâu nữa.

Đoạn Dịch ngồi bên cạnh, trên trán toàn là mồ hôi lạnh.

Vân Hi ngồi gần hắn không biết làm sao, tay chân luống cuống.

Dìu hắn sao, ôi, nam nữ thụ thụ bất thân, không thể đỡ được, tư thế nằm lại quái dị thế kia, có thể chịu đựng thêm hay không?

Đoạn Dịch không có cách nào để nhúc nhích hai cánh tay được, cơ thể lắc lư theo xe ngựa, liếc thấy vẻ mặt ngượng ngùng lo lắng của Vân Hi, hắn lại thấy không còn đau đớn nhiều như trước nữa, môi hắn hơi cong lên.

Đấu tranh nội tâm một lúc lâu, cuối cùng Vân Hi cũng đưa tay đỡ Đoạn Dịch, dù sao trong xe ngựa chỉ có nàng với hắn, đỡ một chút thì sao chứ? Hơn nữa, hắn bị thương vì cứu nàng, làm người không thể quá vô tình.

Lúc cánh tay mảnh khảnh của Vân Hi ôm Đoạn Dịch, hắn cảm thấy người mình trở nên thật nhẹ nhõm.

“Ngài kiên nhẫn một chút, ta đỡ ngài ngồi dậy.” Vân Hi nói rồi gọi Thanh Y đứng ngoài, “Thanh Y, cho xe ngựa đi chậm một chút, đừng chạy nhanh quá.”

“Vâng, tiểu thư!” Xe ngựa chạy chậm đến mức không thể chậm hơn được nữa, là thuộc hạ được chính Đoạn Dịch tận tay dạy dỗ, làm sao nàng không biết sự “đen tối” của chủ tử chứ? Vừa rồi để giúp chủ tử, nàng cố ý điều khiển xe ngựa chạy nhanh để lắc lư nhiều hơn.

Vân Hi đỡ Đoạn Dịch ngồi dậy, ai ngờ hắn ngồi cũng không yên, cơ thể hơi dựa về phía sau, cả người ngả xuống ngực Vân Hi.

Cơ thể Vân Hi cứng đờ không dám nhúc nhích.

Đoạn Dịch không quan tâm, hắn nhắm mắt tựa vào ngực nàng nghỉ ngơi.

Vân Hi cắn răng, đây là chuyện gì?

Xe ngựa đi với tốc độ hơn đi bộ một chút, từ từ cũng tới được phủ Dịch Thân Vương.

Thanh Y đứng ngoài nói vọng vào: “Chủ tử, đến Vương phủ rồi.”

Vân Hi thở phào nhẹ nhõm, cảm tạ trời đất, cuối cùng cũng đến rồi.

Đoạn Dịch mở mắt ra, hắn nhíu mày, đồng thời gương mặt cũng sa sầm, đến nhanh như vậy sao?

Tại sao Thanh Y lại dám cho ngựa chạy nhanh như thế chứ?

Thanh Nhất đi thực hiện nhiệm vụ, chỉ còn Thanh Y ở đây. Vân Hi có chút lúng túng: “Đến chỗ ngài rồi, ngài có thể đi được không?”

Hỏi xong lại cảm thấy mình nói nhảm, chỗ bị thương của hắn là cánh tay cơ mà, đâu phải chân chứ.

Đoạn Dịch gật đầu một cái, “Có thể đi bộ, nàng đỡ ta đi.”

Vân Hi dìu hắn đứng dậy, ai ngờ hắn lại lảo đảo nghiêng người khiến Vân Hi ngã xuống, hai người cùng nhau ngã xuống tấm đệm trong xe, Đoạn Dịch ở bên trên, còn nàng ở dưới, cơ thể Vân Hi lập tức cứng ngắc như một khúc gỗ.

Mũi người này chạm vào mũi người kia, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào đôi mắt phượng dài hẹp. Hơi thở của Đoạn Dịch phả lên mặt nàng khiến gương mặt ấy nhanh chóng đỏ như tôm bị nấu chín.

“Ngài… Ngài đứng dậy nhanh lên.” Vân Hi đưa tay đánh lên bả vai hắn.

“Ta không đứng dậy nổi.” Đoạn Dịch thở dài một tiếng, tựa đầu vào vai nàng, mùi hương Chỉ Lan nhẹ nhàng thoảng ra trên người nữ tử khiến hắn cảm giác thật an bình.

Vân Hi bị ép tới mức không thở nổi, nàng thở dài: “Ngài bị thương ở cánh tay, còn chỗ nào nữa đâu chứ? Cố Phi Mặc kia đánh vào chỗ tử của ngài sao?”

“Đúng vậy, đoán chừng, có phải sau này sẽ bị liệt hay không?” Vẻ mặt Đoạn Dịch ưu thương, nhưng lúc nàng không chú ý lại len lén cong môi.

Vân Hi rất đau lòng, cắn môi đưa tay vỗ sau lưng hắn an ủi nói: “Ngài đừng đau lòng quá. Không phải còn Hủ Mộc đạo trưởng ở chỗ ngài ư? Sẽ không sao đâu.”

Cánh tay nàng vòng lên từ phía dưới rồi vỗ lưng Đoạn Dịch, hắn cảm nhận được cái ôm của nàng.

Vân Hi cao giọng gọi Thanh Y đứng bên ngoài: “Thanh Y, mau vào đỡ chủ tử của ngươi.”

Thanh Y đi đến bên cạnh xe rồi vén màn lên, nhìn thấy hai người bên trong nằm chồng lên nhau thì khóe miệng không nhịn được co giật vài cái.

“Thanh Y, mau tới đây đỡ một tay.” Vân Hi gọi Thanh Y, nếu còn không giúp thì nàng sắp bị Đoạn Dịch đè chết rồi.

Thanh Y nhìn về phía Đoạn Dịch chớp chớp mắt, không phải chủ tử đánh nhau với Cố Phi Mặc đã mười mấy năm, không toàn thắng thì cũng chiếm thế đến bảy mươi tám mươi phần, khi nào lại thua chứ? Còn bị đánh cho liệt toàn thân ư? Sao có thể?

Đoạn Dịch nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo phóng tới chỗ Thanh Y, Thanh Y lập tức nói với Vân Hi: “Tiểu thư, chủ tử bị thương rất nặng, sợ rằng nửa tháng hai mươi ngày cũng không thể xuống đất đi lại bình thường được, cũng không thể tùy tiện đỡ, nhỡ động đến vết thương thì sẽ phiền lắm.”

Vân Hi lại thở dài: “Trước mắt ngươi vào phủ tìm cáng để đưa người lên, ta ở đây chăm sóc Vương gia.”

“Vâng, tiểu thư.” Thanh Y gật đầu rồi xoay người bước nhanh vào trong phủ.

Vân Hi rút cánh tay còn lại ra khỏi phía dưới Đoạn Dịch sau đó ôm hông hắn, cắn răng dùng sức lật người ra, thế là tình hình lại lật ngược.

Nàng không thể để người này cứ nằm lên người mãi như thế, đã để Thanh Y nhìn thấy rồi, lỡ có nhiều người tới hơn…

Bây giờ nàng ở trên hắn, hắn nằm dưới, Vân Hi nhìn xuống lại thấy ánh mắt sâu thẳm của hắn, mặt nàng đỏ lên, nhưng cũng nhanh chóng ngồi dậy khỏi người hắn.

Đoạn Dịch buồn bực hừ một tiếng, nhíu mày nói: “Vừa rồi nàng đụng phải tay ta rồi.”

Vân Hi hoảng sợ: “Có làm đau ngài không?” Nàng nhớ tới cánh tay này đã từng bị thương vì tìm thuốc giải cứu nàng.

“Bây giờ không có cảm giác đau nữa, có phải gãy luôn rồi không?” Đoạn Dịch vô cùng đau lòng nhìn nàng, “Hay là, nàng xem giúp ta đi?”

“… Được.”

Vân Hi đành phải ngồi lại gần Đoạn Dịch, nàng nắm tay hắn trong lòng bàn tay mảnh khảnh của mình, nhẹ nhàng xoa nắn: “Có cảm giác đau không?”

Đoạn Dịch lắc đầu một cái, “Không có.”

Nàng siết chặt tay hắn: “Còn thế này?”

“Vẫn không có.”

“Thế… Chỗ này?”

“Không có cảm giác.”

Vân Hi buồn bã trong lòng, đúng là gãy rồi sao?

Đoạn Dịch nhìn gương mặt lo lắng của nàng mà không khỏi mỉm cười. Nhưng cảm giác đau đớn trên tay đã truyền tới đại não, mồ hôi trên trán cũng toát ra nhiều hơn, hắn lại làm ra vẻ đau buồn nói: “Một chút cảm giác cũng không có, xem ra thật sự tàn phế rồi.”

“Hả?” Vân Hi luống cuống, Thanh Y mang theo hai tiểu bộc đưa cáng tới, sau lưng còn có một ma ma mập đến mắt híp lại.

Ma ma thấy Vân Hi bên trong xe thì ánh mắt sáng lên giống như đứa trẻ, sau đó quan sát nàng từ trên xuống dưới, từ trái qua phải. Kế tiếp lại nhào tới bên người Đoạn Dịch lớn tiếng kêu khóc: “Vương gia, ngài bị sao thế này? Tại sao lại bị thương nặng như thế? Làm sao nô tỳ có thể ăn nói với Thái hậu nương nương chứ?”

Ma ma lo lắng đến mức vỗ tay giậm chân, nước mắt nước mũi chạy thành dòng lôi kéo Vân Hi: “Vương gia bị thương vì cứu ngươi, ngươi phải chăm sóc cho ngài ấy, ngài ấy chưa khỏe thì ngươi không được đi.”

Nói xong lại kéo cánh tay Vân Hi, không




/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status