Độc Nữ Lệ Phi

Chương 66 - Chương 64

/96


Triệu Hoài ngập ngừng cười một tiếng: “Làm sao có thể chứ, không phải xe ngựa của Triệu phủ đang đặt ở bên cạnh tường của Tiền viện sao?”

“Cô phụ, xe ngựa cô cô dùng tối qua còn mới như thế sao? Sao không có một dấu vết nào thế?” Vân Hi chớp mắt tò mò hỏi, “Lúc cháu tới thì người gác cổng còn đang bàn tán, nói là xe ngựa đó mới được cửa hàng đưa tới sáng sớm nay đó.”

Vẻ mặt Triệu Hoài đen lại.

Vân Hi âm thầm cười lạnh, nàng xoay người nói với Tạ Cẩm Côn: “Phụ thân, tổ mẫu nói rằng không hiểu tại sao xe ngựa của Triệu phủ lại không chắc như thế, mới bị lật đã rời hết ra. Còn dặn dò đại nương, vạn lần không được ngồi xe ngựa do cửa hàng kia bán nữa, quá nguy hiểm.”

Nàng cố ý lôi Tạ lão phu nhân vào, Tạ Cẩm Côn rất sợ quyền uy của Tạ lão phu nhân, nàng không tin ông ta sẽ thờ ơ chuyện này.

Quả nhiên, Vân Hi vừa nói xong thì Tạ Cẩm Côn tức giận hỏi Triệu Hoài: “Xe ngựa kia ở đâu?”

Triệu Hoài kêu a a: “Cũng bởi vì A Viện vừa đi nên trong đầu ta hỗn loạn, nửa đêm hôm qua nhìn thấy xe ngựa thì vừa thương tâm vừa căm tức, cho người chém thành mảnh vụn rồi.”

Vân Hi trừng mắt nhìn: “Không đúng, cô phụ, sao cháu nghe bọn người hầu nói là khó chịu vì chặt xe ngựa khó quá, nên đang chuẩn bị đuốt để thiêu cháy đó!”

“Triệu Hoài, có phải ngươi cố ý lừa gạt ta điều gì không?” Tạ Cẩm Côn hoàn toàn nổi nóng, chỉ vào mũi Triệu Hoài, giận tím mặt.

“Ta…”

Từ nhỏ Triệu Hoài chỉ là con mọt sách chỉ biết vênh mặt đi học, lúc này rời khỏi Lâm di nương hắn hoàn toàn không có chủ kiến, đối mặt với sự tức giận công kích của Tạ Cẩm Côn, Vân Hi lại quạt gió thổi lửa, hắn không biết phải giải thích như thế nào.

Tạ Cẩm Côn xuất thân là cô nhi, từ mười tuổi đã tính toán đến vị trí Tộc trưởng của Tạ thị, là người đa mưu túc trí, làm sao hắn không biết có điều mờ ám trong chuyện này chứ?

“Phòng chứa củi ở đâu?” Hắn cũng không hỏi Triệu Hoài nữa, xoay người nhìn Vân Hi, nha đầu này cố ý chạy đến tìm hắn nói chuyện, tám phần là đã nhìn ra chân tướng.

Vân Hi nói: “Phụ thân, không phải phòng chứa củi đều ở bên cạnh phòng bếp sao?”

Bỗng dưng sắc mặt nàng kinh sợ, chỉ vào nơi xa: “Ôi, bên kia có khói nhiều quá, phải đi lấy nước đúng không?”

Ánh mắt Tạ Cẩm Côn híp lại, không nói thêm lời nào nữa, sải bước về nơi có khói, đang yên đang lành lại có khói dày đặc bay lên, ngoại trừ việc đốt xe ngựa thì còn có thể xảy ra chuyện gì chứ?

Đầu Triệu Hoài như muốn nổ tung, trong lòng thầm nghĩ không phải Lâm di nương nói đã xử lý chuyện này thật tốt sao?

Rất nhanh sau đó, Tạ Cẩm Côn đã đi tới trước phòng chứa củi.

Mà lúc này ba người trong phòng này đã được Thanh Y cứu tỉnh, gã sai vặt kia không khỏi gãi đầu, phát hiện rìu chặt củi bị ném ở một bên, trước mặt hắn lại có ngọn lửa cháy dữ dội.

Lâm di nương đưa tay xoa trán, bởi vì sợ người của Tạ gia sẽ lập tức điều tra nên chẳng quan tâm vì sao mình lại ngất xỉu, thấy đống củi phía trước đã bắt đầu cháy nên vội vàng ra lệnh gã sai vặt cùng bà tử bên cạnh: “Mau lên, mau đốt xe ngựa kia cho ta. Đừng để người ta phát hiện, làm nhanh lên một chút!”

“Không muốn ai phát hiện sao?” Đột nhiên giọng nói lạnh lùng của Tạ Cẩm Côn vang lên ở cửa phòng, ba người bên trong bị dọa sợ đến mức cơ thể run lên.

“Ôi, không phải đó là chiếc xe ngựa cô cô thường ngồi sao? Phụ thân, chúng ta nhanh đến xem là của cửa hàng nào làm, sau này sẽ không đến đó mua.” Nói xong nàng xách váy lên chạy đến bên cạnh chiếc xe ngựa, đầu tiên là tùy ý nhìn một chút, sau đó làm ra vẻ kinh ngạc hét ầm lên: “Sao vòng bi này lại bị gãy thế?”

Triệu Hoài chỉ cảm thấy đầu ong lên, giống như có một nghìn con ong mật đang bay lượn bên tai mình, đầu óc lại trống rỗng.

Mặt Lâm di nương trắng bệch, nhanh chóng nhìn Triệu Hoài cầu cứu. Triệu Hoài cũng đang khó bảo vệ được bản thân, bình thường người nghĩ kế đều là Lâm di nương, làm sao hắn nghĩ được biện pháp chứ?

Tạ Cẩm Côn xanh mặt không nói lời nào đến bên cạnh Vân Hi. Quả nhiên, một vòng bi của bánh xe đã bị đứt ra.

“Triệu Hoài, ngươi tới đây giải thích cho lão phu, chuyện gì xảy ra?” Tạ Cẩm Côn quát to, Triệu Hoài chảy đầy mồ hôi đi tới, ngây ngốc không biết trả lời thế nào.

Mắt Lâm di nương đảo quanh, đi tới cười nói với Tạ Cẩm Côn: “Cữu lão gia, là như thế này, bởi vì tỷ tỷ thiệt mạng khi ngồi trên xe ngựa, chuyện lần này khiến tướng công vô cùng thương tâm nên thiếp thân tự ý cho người chặt ra để thiêu đi. Nhìn này, trong tay gã sai vặt còn cầm rìu đó.”

Vân Hi âm thầm cười lạnh, giảo biện hay lắm Lâm di nương.

Nàng cũng đi tới, cười như không cười nhìn Lâm di nương: “Không đúng, dấu vết của những chỗ gã sai vặt kia chém xuống còn rất mới, tại sao trên vết cắt này lại có dính mấy vết bùn màu trắng chứ? Không phải chỗ cô cô gặp nạn có mấy gia đình đang sửa chữa nhà nên dùng vôi hay sao? Tại sao ngay cả bùn mà rìu cũng không chặt đứt, lại ngăn ra chứ? Thật kỳ lạ quá.”

“Triệu Hoài! Ngươi còn muốn nói dối sao? Có phải ngươi làm hư xe ngựa khiến A Viện ngồi trên xe xảy ra chuyện hay không?”

“Không…” Triệu Hoài đánh chết cũng không thừa nhận, nếu không hắn sẽ bị kiện.

“Được, ngươi không nhận cũng không sao cả, chúng ta gặp nhau ở nha môn, Triệu gia các ngươi không cho Tạ gia câu trả lời thỏa đáng, ta sẽ đến trước Hoàng Thượng tố cáo ngươi mưu sát thê tử, mưu hại Cáo Mệnh, mưu hại trưởng nữ của Tạ thị ta!” Nói xong, Tạ Cẩm Côn hất áo choàng ngoài, cất bước

/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status