Vân Hi cùng Thanh Y dừng lại trước Triệu phủ, nàng vén rèm nhìn ra ngoài, chỉ thấy cửa chính của Tiền viện treo hai chiếc đèn lồng màu trắng, phía trên viết tên phủ.
Chẳng qua Triệu gia không giống người dân bình thường, sau khi thân nhân qua đời thì trong nhà của họ luôn có người ra vào không dứt, sự bi thương bao trùm lên bốn phía, thế nhưng nơi trước mặt lại vắng ngắt, không có một người nào ở phía trước.
Chẳng lẽ không báo tang ra ngoài sao? Bây giờ cũng đến giờ Tỵ rồi, dù cho đồng liêu của Triệu Hoài tới trễ một chút thì cũng sẽ có vài người chứ, huống chi không phải con cháu của Triệu gia đều ở Kinh Thành sao? Tại sao không thấy ai tới?
Hai người ngồi ở cửa viện để đón khách đang tán gẫu, nước bọt văng đầy, hàn huyên vui vẻ đến mức cười ha ha.
Vân Hi không nhịn được nhíu mày. Bên trong nhà cũng không nhìn thấy điều gì khác thường, cờ trắng không được treo lên, người giữ cửa lại nói đại tiểu thư đang ở linh đường trong Thiên Viện.
Lúc nàng vào chính điện chuẩn bị tới Thiên Viện thì lại gặp Tạ Cẩm Côn.
Sắc mặt ông ta không được tốt lắm, lại thấy không có bi thương gì nhiều.
Tạ Viện không phải là muội muội ruột của ông ta, nàng muốn nhìn xem hắn giữ công đạo cho muội muội như thế nào.
“Sao con lại tới đây?” Tạ Cẩm Côn thấy nàng thì rất ngạc nhiên.
Vân Hi hành lễ với ông ta rồi nói: “Cô cô mất, chắc chắn Ngọc Nga tỷ rất đau lòng khổ sở, nữ nhi tới thăm tỷ ấy.”
Tạ Cẩm Côn gật đầu: “Đi đi, thăm một chút cũng tốt.” Nói xong theo người làm của Triệu gia đi ra ngoài.
Nàng đi thẳng vào trong viện, cũng không gặp người nào ngăn trở, có người hầu nào đó ngạo mạn nhìn bọn họ, Thanh Y lập tức đáp trả bằng ánh mắt như hung thần, dọa nàng ta chạy đi mất.
Ở Thiên Viên của Triệu gia, nơi bố trí linh đường, cách bài biện cũng xem như chỉnh tề, khắp nơi trong phòng có rất nhiều cờ trắng, chiếc quan tài màu đen được đặt ở chính giữa.
Triệu Ngọc Nga mặc đồ trắng quỳ trên mặt đất khóc thương, có lẽ khóc cũng lâu rồi nên giọng nói đã khàn đi.
Vân Hi đi vào thì một bà tử đứng gần đó nhanh chóng đứng dậy vén áo thi lễ với nàng, “Tạ tam tiểu thư.”
Vân Hi khoát tay với bọn họ, ý bảo không cần đa lễ, một nha đầu đưa hương tới chỗ nàng. Nàng quỳ xuống bên cạnh Triệu Ngọc Nga, lạy vài cái rồi cắm hương lên bàn thờ, lúc này mới tới đỡ Triệu Ngọc Nga.
“Thì ra là Hi muội muội sao? Cảm ơn muội đã đến tiễn nương tỷ một đoạn.” Triệu Ngọc Nga được nha hoàn đỡ đứng dậy, hoàn lễ với Vân Hi.
Vân Hi vội vàng bước tới phất tay ngăn nàng: “A, đừng, tỷ là nữ nhi của cô cô, là vãn bối của muội đó.”
“Hi nhi…”Triệu Ngọc Nga ôm Vân Hi vào ngực rồi khóc lớn, “Nương ra đi quá đột ngột, người còn chưa nhìn thấy tỷ xuất giá mà. Mùa thu năm sau, Bạch gia sẽ tới đón tỷ, làm sao người lại đi mất…”
Vân Hi mặc cho Triệu Ngọc Nga ôm mình, nàng hiểu tâm trạng của người mất mẹ, giống như một cành cây khô cô độc trôi dạt trên mặt biển rộng lớn.
Bởi vì, nàng cũng từng trải qua việc như vậy, thậm chí còn cùng đường hơn cả Triệu Ngọc Nga.
Bởi vì mẹ ruột ở kiếp trước của nàng, Đoan Mộc Nhã đã chết ngay trước mắt nàng. Mà nàng không dám khóc thành tiếng. Vào ngày ấy năm năm trước, nàng vô tư vô lo theo cha mẹ tới Bắc Cương ngắm hoa mai, ai ngờ được nửa đường thì có mấy người bịt mặt tuôn ra.
Nương kéo nàng chạy trốn, mắt thấy chạy không khỏi nên lấy một cây cỏ lau rồi đưa nàng ngậm vào miệng, sau đó đẩy nàng tới chỗ vũng nước giấu đi.
Nơi giáp giới giữa Đại Lương cùng Bắc Cương, mùa đông đã tới rất sớm, trong vũng nước thật lạnh. Chân nàng vừa lội xuống đã muốn chạy ra khỏi.
Nương lại kiên quyết nhấn nàng xuống nước, dùng giọng nói lạnh lẽo trước giờ chưa từng có để nói với nàng: “Nếu có lạnh đến chết thì con cũng phải đợi ở đây! Phải nhớ kỹ, không phải con sống cho mình con mà là vì rất nhiều người, vì người bên cạnh con nữa! Con không thể chết được!”
Trốn dưới nước, chính tai nàng nghe thấy âm thanh bén nhọn xẹt qua, thân thể nương ngã xuống nước, bảo vệ nàng thật chặt dưới thân mình.
Không biết máu từ chỗ nào trên cơ thể bà không ngừng chảy xuống, chỉ một lát sau, vũng nước đã chuyển thành màu đỏ của máu.
Máu hòa vào nước chảy vào trong miệng nàng, nàng muốn khóc nhưng không dám khóc.
Bời vì mấy tên sát thủ còn ở trên đầu. Một nữ tử ngửa mặt lên trời cười vang: “Đoan Mộc Nhã, rõ ràng ngươi không yêu chàng, tại sao còn muốn chiếm trái tim của chàng chứ? Nếu ngươi còn sống thì còn cản trở ta, vậy ta sẽ khiến ngươi phải chết!”
Nương chết, sau này phát hiện phụ thân cũng không còn. Lúc mười tuổi, nàng đã ghi nhớ thật kỹ những lời nương nói trước khi bà chết. Nàng phải nỗ lực sống, một đời không đủ thì sống hai đời.
Nhưng nương đã đi nơi nào rồi?
“Ngọc Nga tỷ.” Vân Hi đặt cằm lên đầu vai của Triệu Ngọc Nga, ánh mắt nhìn về phía linh đường rồi nói, “Cô cô cũng không đi xa, người còn ở trên trời nhìn tỷ. Người chỉ đi đến một nơi khác thôi, nhưng tỷ phải sống thật tốt, vì bên cạnh tỷ còn rất nhiều người thương yêu tỷ còn sống. Tỷ còn có muội, có tổ mẫu, không phải sao?”
“Hi Nhi…” Triệu Ngọc Nga ôm nàng thật chặt rồi khóc to hơn.
Nước mắt tuôn ra rồi khô đi, thương tâm mới có thể giảm đi một chút.
Triệu Ngọc Nga khóc mệt rồi, Vân Hi ngoắc tay gọi ma ma cùng nha đầu của mình đến đỡ nàng ta đến ghế nghỉ ngơi, nàng cùng Thanh Y đi tới trước quan tài tra xét.
Thanh Y gỡ một chiếc trâm bạc từ trên đầu mình xuống, sau đó chọc vào trong mũi Tạ Viện, lại kiểm tra mí mắt cùng móng tay của bà, kế tiếp dùng khẩu hình miệng nói với Vân Hi: “Không phải trúng độc, là do nội tạng bị thương đến xuất huyết rồi chết.”
“Thật sự là do xe ngựa lật nên mới chết sao?” Vân Hi cũng dùng khẩu hình miệng hỏi lại.
Thanh Y trầm tư chốc lát: “Phải xem xét xe cùng ngựa kéo. Hay là hỏi đại tiểu thư của Triệu gia xem sao?”
Vân Hi giận tái mặt: “Tỷ ấy thương tâm như vậy rồi, ngươi còn muốn
Chẳng qua Triệu gia không giống người dân bình thường, sau khi thân nhân qua đời thì trong nhà của họ luôn có người ra vào không dứt, sự bi thương bao trùm lên bốn phía, thế nhưng nơi trước mặt lại vắng ngắt, không có một người nào ở phía trước.
Chẳng lẽ không báo tang ra ngoài sao? Bây giờ cũng đến giờ Tỵ rồi, dù cho đồng liêu của Triệu Hoài tới trễ một chút thì cũng sẽ có vài người chứ, huống chi không phải con cháu của Triệu gia đều ở Kinh Thành sao? Tại sao không thấy ai tới?
Hai người ngồi ở cửa viện để đón khách đang tán gẫu, nước bọt văng đầy, hàn huyên vui vẻ đến mức cười ha ha.
Vân Hi không nhịn được nhíu mày. Bên trong nhà cũng không nhìn thấy điều gì khác thường, cờ trắng không được treo lên, người giữ cửa lại nói đại tiểu thư đang ở linh đường trong Thiên Viện.
Lúc nàng vào chính điện chuẩn bị tới Thiên Viện thì lại gặp Tạ Cẩm Côn.
Sắc mặt ông ta không được tốt lắm, lại thấy không có bi thương gì nhiều.
Tạ Viện không phải là muội muội ruột của ông ta, nàng muốn nhìn xem hắn giữ công đạo cho muội muội như thế nào.
“Sao con lại tới đây?” Tạ Cẩm Côn thấy nàng thì rất ngạc nhiên.
Vân Hi hành lễ với ông ta rồi nói: “Cô cô mất, chắc chắn Ngọc Nga tỷ rất đau lòng khổ sở, nữ nhi tới thăm tỷ ấy.”
Tạ Cẩm Côn gật đầu: “Đi đi, thăm một chút cũng tốt.” Nói xong theo người làm của Triệu gia đi ra ngoài.
Nàng đi thẳng vào trong viện, cũng không gặp người nào ngăn trở, có người hầu nào đó ngạo mạn nhìn bọn họ, Thanh Y lập tức đáp trả bằng ánh mắt như hung thần, dọa nàng ta chạy đi mất.
Ở Thiên Viên của Triệu gia, nơi bố trí linh đường, cách bài biện cũng xem như chỉnh tề, khắp nơi trong phòng có rất nhiều cờ trắng, chiếc quan tài màu đen được đặt ở chính giữa.
Triệu Ngọc Nga mặc đồ trắng quỳ trên mặt đất khóc thương, có lẽ khóc cũng lâu rồi nên giọng nói đã khàn đi.
Vân Hi đi vào thì một bà tử đứng gần đó nhanh chóng đứng dậy vén áo thi lễ với nàng, “Tạ tam tiểu thư.”
Vân Hi khoát tay với bọn họ, ý bảo không cần đa lễ, một nha đầu đưa hương tới chỗ nàng. Nàng quỳ xuống bên cạnh Triệu Ngọc Nga, lạy vài cái rồi cắm hương lên bàn thờ, lúc này mới tới đỡ Triệu Ngọc Nga.
“Thì ra là Hi muội muội sao? Cảm ơn muội đã đến tiễn nương tỷ một đoạn.” Triệu Ngọc Nga được nha hoàn đỡ đứng dậy, hoàn lễ với Vân Hi.
Vân Hi vội vàng bước tới phất tay ngăn nàng: “A, đừng, tỷ là nữ nhi của cô cô, là vãn bối của muội đó.”
“Hi nhi…”Triệu Ngọc Nga ôm Vân Hi vào ngực rồi khóc lớn, “Nương ra đi quá đột ngột, người còn chưa nhìn thấy tỷ xuất giá mà. Mùa thu năm sau, Bạch gia sẽ tới đón tỷ, làm sao người lại đi mất…”
Vân Hi mặc cho Triệu Ngọc Nga ôm mình, nàng hiểu tâm trạng của người mất mẹ, giống như một cành cây khô cô độc trôi dạt trên mặt biển rộng lớn.
Bởi vì, nàng cũng từng trải qua việc như vậy, thậm chí còn cùng đường hơn cả Triệu Ngọc Nga.
Bởi vì mẹ ruột ở kiếp trước của nàng, Đoan Mộc Nhã đã chết ngay trước mắt nàng. Mà nàng không dám khóc thành tiếng. Vào ngày ấy năm năm trước, nàng vô tư vô lo theo cha mẹ tới Bắc Cương ngắm hoa mai, ai ngờ được nửa đường thì có mấy người bịt mặt tuôn ra.
Nương kéo nàng chạy trốn, mắt thấy chạy không khỏi nên lấy một cây cỏ lau rồi đưa nàng ngậm vào miệng, sau đó đẩy nàng tới chỗ vũng nước giấu đi.
Nơi giáp giới giữa Đại Lương cùng Bắc Cương, mùa đông đã tới rất sớm, trong vũng nước thật lạnh. Chân nàng vừa lội xuống đã muốn chạy ra khỏi.
Nương lại kiên quyết nhấn nàng xuống nước, dùng giọng nói lạnh lẽo trước giờ chưa từng có để nói với nàng: “Nếu có lạnh đến chết thì con cũng phải đợi ở đây! Phải nhớ kỹ, không phải con sống cho mình con mà là vì rất nhiều người, vì người bên cạnh con nữa! Con không thể chết được!”
Trốn dưới nước, chính tai nàng nghe thấy âm thanh bén nhọn xẹt qua, thân thể nương ngã xuống nước, bảo vệ nàng thật chặt dưới thân mình.
Không biết máu từ chỗ nào trên cơ thể bà không ngừng chảy xuống, chỉ một lát sau, vũng nước đã chuyển thành màu đỏ của máu.
Máu hòa vào nước chảy vào trong miệng nàng, nàng muốn khóc nhưng không dám khóc.
Bời vì mấy tên sát thủ còn ở trên đầu. Một nữ tử ngửa mặt lên trời cười vang: “Đoan Mộc Nhã, rõ ràng ngươi không yêu chàng, tại sao còn muốn chiếm trái tim của chàng chứ? Nếu ngươi còn sống thì còn cản trở ta, vậy ta sẽ khiến ngươi phải chết!”
Nương chết, sau này phát hiện phụ thân cũng không còn. Lúc mười tuổi, nàng đã ghi nhớ thật kỹ những lời nương nói trước khi bà chết. Nàng phải nỗ lực sống, một đời không đủ thì sống hai đời.
Nhưng nương đã đi nơi nào rồi?
“Ngọc Nga tỷ.” Vân Hi đặt cằm lên đầu vai của Triệu Ngọc Nga, ánh mắt nhìn về phía linh đường rồi nói, “Cô cô cũng không đi xa, người còn ở trên trời nhìn tỷ. Người chỉ đi đến một nơi khác thôi, nhưng tỷ phải sống thật tốt, vì bên cạnh tỷ còn rất nhiều người thương yêu tỷ còn sống. Tỷ còn có muội, có tổ mẫu, không phải sao?”
“Hi Nhi…” Triệu Ngọc Nga ôm nàng thật chặt rồi khóc to hơn.
Nước mắt tuôn ra rồi khô đi, thương tâm mới có thể giảm đi một chút.
Triệu Ngọc Nga khóc mệt rồi, Vân Hi ngoắc tay gọi ma ma cùng nha đầu của mình đến đỡ nàng ta đến ghế nghỉ ngơi, nàng cùng Thanh Y đi tới trước quan tài tra xét.
Thanh Y gỡ một chiếc trâm bạc từ trên đầu mình xuống, sau đó chọc vào trong mũi Tạ Viện, lại kiểm tra mí mắt cùng móng tay của bà, kế tiếp dùng khẩu hình miệng nói với Vân Hi: “Không phải trúng độc, là do nội tạng bị thương đến xuất huyết rồi chết.”
“Thật sự là do xe ngựa lật nên mới chết sao?” Vân Hi cũng dùng khẩu hình miệng hỏi lại.
Thanh Y trầm tư chốc lát: “Phải xem xét xe cùng ngựa kéo. Hay là hỏi đại tiểu thư của Triệu gia xem sao?”
Vân Hi giận tái mặt: “Tỷ ấy thương tâm như vậy rồi, ngươi còn muốn
|
/96
|

