Độc Nữ Lệ Phi

Chương 59 - Chương 58

/96


Đoàn người vô cùng vui vẻ đến hậu hoa viên, lúc tới núi giả của Thấm Phương Tạ thì phát hiện có một người đang ngủ ở ngay lối vào núi.

Lúc đầu còn tưởng là khách nhân nào không để ý tới thể diện mà chạy tới hậu viên ngủ.

An phu nhân trầm mặt, cắn răng quát với nha đầu đứng sau mình, “Kéo hắn tới đây cho ta!”

Quả nhiên người xuất hiện không phải là điều tốt lành gì!

An thị mím môi không dám nói lời nào, sao đại chất tử của bà lại ngủ ở chỗ này chứ? Rốt cuộc chuyện kia có thành công hay không? Ánh mắt bà đảo qua đám người đi cùng, phát hiện Tạ Vân Hương cũng đi phía sau.

Tạ Vân Hương nhận thấy ánh mắt của bà, nàng gật đầu một cái, lúc này An thị mới yên lòng trở lại.

Một bà tử kéo An Kiệt tới, lúc này hắn đã tỉnh, chẳng qua là cơ thể cứng ngắc, đi đứng không ngay được, mà trên người còn cảm thấy giống như lọt vào lò sưởi, nóng đến khó chịu. Nhưng thấy nhiều phu nhân ở đây như vậy, hắn cũng chỉ có thể cố chịu đựng.

“Trời ơi, sao con lại ở đây?” An thị đi tới trước mặt chất nhi, đồng thời không ngừng nháy mắt với hắn.

Vốn là đầu óc An Kiệt nhanh nhạy nhất trong mấy huynh đệ, hắn sờ bên hông thấy một bọc nhỏ mềm mại ở chỗ đó, lập tức quỳ xuống chân An thị cùng Tạ lão phu nhân.

“Tạ lão phu nhân, cô cô, An Kiệt cùng Tạ tam tiểu thư lưỡng tình tương duyệt*, xin người thành toàn cho chúng con.”

* duyệt: yêu thích, hình dung song phương đều có tình cảm với nhau, nôm na là hai lòng cùng ưa.

Mọi người đều bất động vì câu nói ấy.

Tạ lão phu nhân giật mình, đuôi mày An thị nâng lên, Tạ Vân Hương thì đắc ý cong môi. Triệu Ngọc Nga cùng mẫu thân Tạ Viện liếc nhìn nhau một cái. An lão phu nhân hơi kinh ngạc nhìn Tạ lão phu nhân. Còn An phu nhân cười khinh bỉ một tiếng.

Tạ lão phu nhân tiến từng bước về phía hắn, lạnh giọng hỏi: “Lưỡng tình tương duyệt sao? Nhưng nó vẫn luôn ở trong phủ, rất hiếm khi ra ngoài, cũng chỉ rời phủ hôm nay thôi. Tại sao lại lưỡng tình tương duyệt?”

“Hôm nay nàng ấy gặp con ở Thấm Phương Tạ, còn tặng tín vật bên người cho con, cầu xin lão phu nhân cùng cô cô thành toàn.”

An Kiệt nói xong còn ra vẻ thành khẩn, cúi mặt khấu đầu xuống đất.

An thị kéo cánh tay của Tạ lão phu nhân: “Lão phu nhân, Hi nha đầu cũng lớn rồi, Kiệt nhi cũng xấp xỉ tuổi với nó, huống chi hai nhà vốn là thân thích, thân càng thêm thân, đúng là khả ngộ bất khả cầu* mà.”

*Có những chuyện, chỉ có ngẫu nhiên gặp mặt mới có khả năng, cầu là cầu không được.

“Ta không nhớ gặp Kiệt công tử lúc nào, còn tặng tín vật cho công tử nữa sao?”

Bỗng nhiên phía sau có một giọng nói của ai đó truyền đến, uyển chuyển như chim Hoàng Oanh, vốn cơ thể An Kiệt đang nóng rang khó nhịn, nghe được giọng nói đó thì càng khó thở, gương mặt đỏ bừng.

Mọi người xoay người lại thì thấy Tạ Vân Hi đang được một nha đầu đỡ ở phía sau, y phục màu tím đơn giản động lòng người, giống như hoa Ngọc Lan tím trong ngày xuân.

Vốn Đoạn Dịch muốn dẫn Vân Hi đi giải độc, nhưng nàng cố ý trở về hậu hoa viên của An gia. Bởi thế hắn chỉ âm thầm truyền ít chân khí cho nàng, không để nàng kiệt sức ngã xuống, sau đó cho Thanh Nhất truyền Thanh Y tới đi theo nàng.

Làm sao Vân Hi lại không đến chứ? Những người kia muốn giẫm nàng dưới chân, muốn hãm hại nàng, nàng sẽ đứng trước mặt họ để hung hăng trừng phạt! Nhìn bọn họ gieo gió gặt bão, khiến bản mặt hung ác của bọn họ phải lộ ra trước mọi người.

“Không, muội có giao tín vật cho ta.” An Kiệt nói.

Lúc An Kiệt thấy Vân Hi, hắn thề nhất định phải lấy nàng làm vợ, mấy năm không gặp mà nàng lại trở nên xinh đẹp như đóa Ngọc Lan như thế, huống chi nàng có của hồi môn là mười vạn lượng bạc, “Muội ngại đúng không? Không sao, để ta nói.”

Chỉ cần tín vật bên người nàng ở trong tay hắn, bất kể bọn họ có gặp nhau hay không thì trước mặt nhiều người như vậy, nàng cũng chỉ có thể gả cho hắn.

“Kiệt ca ca không gặp Hi biểu muội mà.” Bỗng nhiên một thiếu niên mặc áo dài đi tới, “Sự thật là Kiệt ca ca gặp An tứ biểu muội.”

Người đi tới là đệ đệ của An Cường, An Xương.

An Kiệt trừng mắt liếc hắn một cái, An Xương lại quật cường ngẩng đầu: “Kiệt ca ca, ca trợn mắt cũng không có tác dụng đâu, chính mắt đệ nhìn thấy, thư đồng của đệ cũng thấy mà.”

Dường như An Kiệt muốn đập chết cái tên trước mặt đang muốn hủy con đường phía trước của hắn.

“Xương đệ nhìn nhầm rồi, người gặp ta là Hi biểu muội.” Nói xong, An Cường đưa tay qua bên hông rút một vật ra rồi giơ lên phía của Vân Hi: “Đây là vật muội đưa ta.”

Nhưng khi hắn rút ra lại hơi mơ hồ, không phải là túi hương sao? Tại sao lại biến thành yếm chứ?


/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status