Độc Nữ Lệ Phi

Chương 58 - Chương 57.2

/96


Editor: Sam Sam

Vân Hi nhanh chóng ngồi xuống, kết quả Tạ Vân Hương té nhào xuống đất, nàng lập tức xoay người lại rồi nhảy lên đá một cước vào Tạ Vân Hương.

Cùng là thân nữ nhi, tại sao Tạ Vân Hi kia bap hen mấy bận cứ ám hại nàng chứ?

Vân Hi tức giận đá mấy cái khiến Tạ Vân Hương ngất đi. Thật ra thì ngay từ lúc Tạ Vân Hương đề nghị đưa nàng tới đây thay y phục thì trong lòng nàng đã sinh ra nghi ngờ.

Lúc Tạ Vân Hương ra khỏi Tạ phủ thì vẫn làm mặt lạnh với nàng, ngồi trên xe ngựa cũng không quên chế nhạo châm biếm, còn trực tiếp coi thường nàng khi ở Hoa viên của An gia. Sau đó thì quần áo của nàng bị hắt nước vào, nàng bắt đầu hoài nghi.

Nàng muốn biết đến tột cùng thì Tạ Vân Hương muốn làm gì, bởi vậy mới giả vờ không biết chuyện theo Tạ Vân Hương đến tiểu tạ này.

Quả nhiên đúng như dự đoán, lúc nàng đang nhìn vòng quanh phòng thì Tạ Vân Hương chạy ra phía sau nàng, nhưng tai nàng nghe được âm thanh của một đồ vật nao đó được nâng lên.

Nếu Tạ Vân Hương muốn tính kế với nàng, mặc dù không biết dùng thủ đoạn như thế nào nhưng tính nàng rất thẳng thắng, người không đánh nàng thì nàng không đánh người, nhưng nếu người ta đã ra tay thì nàng sẽ kỳ nhân chi đạo*, thậm chí trị luôn cả người thân của kẻ đó.

(*) Kỳ nhân chi đạo: xuất phát từ câu “Dĩ kỳ nhân chi đạo, hoàn trị kỳ nhân chi thân” nghĩa là dùng phương pháp của người để trị lại người đó, gần nghĩa với câu “Gậy ông đập lưng ông” của Việt Nam mình.

Nàng kéo Tạ Vân Hương lên chiếc giường nhỏ rồi lấy y phục màu tím của mình khoác lên người đối phương, sau đó lấy y phục mà Tạ Vân Hương chuẩn bị cho mình mặc vào. Làm xong mọi việc, bỗng nhiên Vân Hi cảm thấy toàn thân không còn sức lực, hai chân không thể bước đi nổi nữa.

Cảm giác này không ổn, rất giống với cảm giác lúc nàng bị An thị hãm hại ở kiếp trước.

Nàng trúng độc!

Trong lòng Vân Hi kinh hãi, cũng không phải sợ An thị lại lấy mạng nàng một lần nữa, đã chết một lần rồi thì nàng chẳng lo lắng gì, mà là… nàng không nghĩ ra nàng trúng độc khi nào!

Tính mạng lại bị người khác nắm trong tay một lần nữa khiến nàng cảm thấy hơi hoảng loạn.

Hết lần này tới lần khác, tai nàng dần nghe có tiếng bước chân của ai đó đang đi về phía này.

Nàng cố hết sức nhặt cây gậy mà Tạ Vân Hương đã chuẩn bị để đánh lén mình, nàng lạnh lùng nhìn cánh cửa kia, cho dù chết, nàng cũng muốn có một cái đệm lưng!

Cửa của tiểu tạ bị đẩy ra.

Người đi tới là một thiếu niên khoảng mười sáu mười bảy tuổi rất tuấn mỹ.

Thiếu niên kia thấy Vân Hi ngẩn người thì không bước tiếp nữa mà chỉ đứng yên xấu hổ, sau đó hắn chỉ vào Tạ Vân Hương đang nằm trên giường: “Ta thấy Tạ tứ biểu muội vào phòng nghỉ của cô cô, hai người đó thương lượng muốn lừa ngươi đến đây. Mặc dù không biết lí do nhưng ngươi phải cẩn thận.

Cô cô?

Vân Hi chớp mắt, chắc người kia là thiếu gia của An gia, cháu ruột của An thị, một người khoảng hai mươi tuổi, một mời mười một mười hai tuổi, như vậy người này chắc chắn là An Xương, nhi tử thứ hai bị An phu nhân chán ghét rồi.

“Đa tạ nhị thiếu gia nhắc nhở, ta sẽ cẩn thận.” Vân Hi mỉm cười nói.

“À, thì ra là Hi biểu muội, muội không sao là tốt rồi, ta đi trước đây. Muội cũng phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này đi.” An Xương chắp tay thi lễ với Vân Hi một cái rồi cũng thối lui ra khỏi thủy tạ. Sau khi rời khỏi cũng không quên đóng cửa phòng lại.

Lo lắng qua đi, Vân Hi cảm thấy cơ thể vô cùng mỏi mệt, nàng lập tức ngã ngồi xuống đất, đồng thời mồ hôi lạnh cũng xuất ra đầy người.

Hay lắm An thị! Vân Hi cong môi cười lạnh, xem ra nàng dạy dỗ bà ta ít quá rồi, lần này không trả thù thì nàng trọn sinh lần này vô nghĩa rồi!

Vân Hi dùng sức bò dậy, vừa đi đến cạnh cửa thì bên người lại có tiếng bước chân người truyền đến. Người nọ đi rất nhanh, dường như là người tập võ, hơn nữa hô hấp lại dồn dập.

Mới vừa rồi An Xương đến là có thiện ý nhắc nhở Tạ Vân Hương muốn hại nàng, chẳng lẽ lần này chính là đồng bọn của nàng ta tới?

Vân Hi hơi nhíu mày, tạ thủy này chỉ có một cửa chính, ba mặt đều là nước, không thể nào nhảy ra từ cửa sổ được, nàng cũng biết hiện tại mình không đủ sức để bơi.

Mà tiếng bước chân bên ngoài chỉ còn xa khoảng mười trượng… Vân Hi cầm gậy đi tới sau cảnh cửa, sau khi cửa bị đá văng ra vang lên tiếng “rầm rầm”, vân Hi không chút nghĩ ngợi liền vác gậy đập tới dáng người phía trước.

“Đừng làm rộn, là ta!”

Cổ tay nhanh chóng bị người kia bắt được, cây gậy trong tay bị hắn ném đi chỗ khác, giọng nói mang theo lo lắng: “Nàng không sao chứ?”

Đoạn… Đoạn Dịch?

Làm sao hắn lại tới đây?

Vân Hi trừng mắt nhìn, bỗng nhiên sắc mặt nàng biến đổi, nàng cong môi lạnh lùng cười: “Sao ngài lại tới đây? Vương gia hang hái thế này thật là kỳ quái, nơi nào bất thường thì ngài sẽ chui vào. Ở đây không có nhạc, cũng không có rượu với thức ăn, càng không có mỹ nhân hầu hạ. Hay là Vương gia có hẹn với tứ muội?”

An Xương chỉ thấy Tạ Vân Hương gặp An thị, nhưng đương nhiên cái tên Đoạn Dịch xuất quỷ nhập thần này thì làm sao hắn biết được.

Đoạn Dịch xuất hiện mấy lần bên cạnh nàng đều khiến nàng cảm thấy không thể tưởng tượng được. Từ khi kiếp trước bị người ta lừa rồi chết đi, nàng đã không còn tín nhiệm bất cứ kẻ nào nữa.

Đoạn Dịch hơi sững người nhưng sau đó lại nhìn thẳng Vân Hi, bên mép hiện lên tia cười yếu ớt: “Nàng cho là vậy sao? Ta cùng với Tạ tứ tiểu thư…”

“Ta cho là?” Vân Hi lạnh




/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status