Editor: Sam Sam
Nguyệt di nương bị dọa sợ đến không nói nên lời, “Nhị… Nhị thiếu gia, tỳ thiếp… Không có ý đó.”
Nhị thiếu gia của Tạ gia, cũng là con trai trưởng của An thị - Tạ Thành cười lạnh một tiếng, “Vậy thì không mau cút đi!” Nói xong hắn vung tay áo sải bước vào nhà.
Tạ Thành thừa kế tướng mạo của Tạ Cẩm Côn cùng tính tình sắc bén của An thị. Chỉ mới 20 tuổi nhưng đã khiến từ lão phu nhân đến kẻ quét nhà trong phủ, ai ai cũng không dám đụng chạm hay làm trái ý hắn.
Hắn không chỉ là trưởng tôn của Tạ phủ mà tuy còn trẻ đã được làm Tứ Phẩm, rất được Hoàng thượng xem trọng.
Nguyệt di nương kia dám đắc tội với hắn sao, bà ta bị dọa cho sợ hãi, nghe thế liền chạy đi.
Lúc này An thị mới thở phào một hơi, mỉm cười chào đón Tạ Thành vào trong nhà.
Sau khi vào nhà, Tạ Thành ra hiệu cho đám người làm lui ra, ngồi xuống giường rồi nhìn An thị: “Nương, vậy là thế nào, làm sao mà chuyện không thể nào có sai sót như vậy lại trở nên hỏng bét như vậy?”
Sắc mặt An thị buồn bã, “Nói đến việc đó có hơi kỳ lạ, tại sao An Cường lại vào Tiêu Viên? Hết lần này tới lần khác Lương bà nhốt An Cường ở trong phòng, còn tin chắc mười phần rằng đó là Hạ thị. Hừ, làm hại ta với Đại cữu mẫu của con sinh ra hiểu lầm, An Cường thì bị đả thương.”
“An Cường bị thương thì bị thương, cũng không phải là vấn đề của nương, đẩy trách nhiệm lên người Lương bà là được, chẳng qua là mẹ sợ Đại cữu mẫu chứ gì?” Đối với hành động cúi thấp đầu của mẫu thân mình trước An phu nhân, Tạ Thành vô cùng bất mãn.
“Còn không phải bởi vì cả nhà cữu cữu con hay sao, chúng ta phỉa dựa vào bên đó rất nhiều.”
Tạ Thành hừ lạnh, “Cũng chỉ là một đám vô dụng thích ăn rồi đi gây sự, nương cứ sợ hãi nhà cữu cữu như vậy, chỉ sợ tương lai sẽ gây ra việc lớn.”
An thị bất mãn nói: “Bất kể có nói thế nào, đó cũng là cữu cữu của con, chẳng lẽ ngươi nhìn cảnh bọn họ chết đói được hay sao?”
Tạ Thành không muốn nói về vấn đề này nữa, trong lòng mẫu thân của hắn đã chắc chắn như vậy, hắn không thay đổi được, Tạ Thành đứng dậy, “Con đi đến Thuận Thiên phủ một chuyến, không muốn Lương bà làm hỏng chuyện.”
An thị vỗ lên trán một cái, “Đúng đúng, phải đi ngay, vừa rồi nương cũng muốn tìm người tới Thuận Thiên phủ, đều tại Nguyệt di nương khóc rống làm nương bị phân tâm.”
“Lần sau bà ta trở lại, nương cứ lấy khí thế của chủ mẫu mà đánh bà ấy, sợ làm cái gì?”
Tạ Thành khinh thường, hắn đi vài bước lại xoay người nói: “Hôm qua con thấy Nam Cung Thần cầm một chiếc khăn của nữ tử, trên đó rõ ràng thêu chữ “Uyển”, tám phần lạ Tạ Uyển. Nương, chuyện của Tạ Uyển, vạn lần đừng để Nam Cung Thần hoài nghi, để tránh phức tạp không nên có. Tốt nhất bảo Lam Nhi thăm dò ý của hắn.”
“Hắn vẫn suy nghĩ tới Tạ Uyển sao?” An thị kinh hãi.
…
Xác của Tạ Uyển không được đưa đến Thuận Thiên phủ để kiểm tra tử thi, điều đó lại khiến Vân Hi đắc ý.
Tạ Thượng Thư nói muốn lo hậu sự cho Tạ Uyển, An thị cũng không phản đối, cũng chỉ là một người chết, mà

Nguyệt di nương bị dọa sợ đến không nói nên lời, “Nhị… Nhị thiếu gia, tỳ thiếp… Không có ý đó.”
Nhị thiếu gia của Tạ gia, cũng là con trai trưởng của An thị - Tạ Thành cười lạnh một tiếng, “Vậy thì không mau cút đi!” Nói xong hắn vung tay áo sải bước vào nhà.
Tạ Thành thừa kế tướng mạo của Tạ Cẩm Côn cùng tính tình sắc bén của An thị. Chỉ mới 20 tuổi nhưng đã khiến từ lão phu nhân đến kẻ quét nhà trong phủ, ai ai cũng không dám đụng chạm hay làm trái ý hắn.
Hắn không chỉ là trưởng tôn của Tạ phủ mà tuy còn trẻ đã được làm Tứ Phẩm, rất được Hoàng thượng xem trọng.
Nguyệt di nương kia dám đắc tội với hắn sao, bà ta bị dọa cho sợ hãi, nghe thế liền chạy đi.
Lúc này An thị mới thở phào một hơi, mỉm cười chào đón Tạ Thành vào trong nhà.
Sau khi vào nhà, Tạ Thành ra hiệu cho đám người làm lui ra, ngồi xuống giường rồi nhìn An thị: “Nương, vậy là thế nào, làm sao mà chuyện không thể nào có sai sót như vậy lại trở nên hỏng bét như vậy?”
Sắc mặt An thị buồn bã, “Nói đến việc đó có hơi kỳ lạ, tại sao An Cường lại vào Tiêu Viên? Hết lần này tới lần khác Lương bà nhốt An Cường ở trong phòng, còn tin chắc mười phần rằng đó là Hạ thị. Hừ, làm hại ta với Đại cữu mẫu của con sinh ra hiểu lầm, An Cường thì bị đả thương.”
“An Cường bị thương thì bị thương, cũng không phải là vấn đề của nương, đẩy trách nhiệm lên người Lương bà là được, chẳng qua là mẹ sợ Đại cữu mẫu chứ gì?” Đối với hành động cúi thấp đầu của mẫu thân mình trước An phu nhân, Tạ Thành vô cùng bất mãn.
“Còn không phải bởi vì cả nhà cữu cữu con hay sao, chúng ta phỉa dựa vào bên đó rất nhiều.”
Tạ Thành hừ lạnh, “Cũng chỉ là một đám vô dụng thích ăn rồi đi gây sự, nương cứ sợ hãi nhà cữu cữu như vậy, chỉ sợ tương lai sẽ gây ra việc lớn.”
An thị bất mãn nói: “Bất kể có nói thế nào, đó cũng là cữu cữu của con, chẳng lẽ ngươi nhìn cảnh bọn họ chết đói được hay sao?”
Tạ Thành không muốn nói về vấn đề này nữa, trong lòng mẫu thân của hắn đã chắc chắn như vậy, hắn không thay đổi được, Tạ Thành đứng dậy, “Con đi đến Thuận Thiên phủ một chuyến, không muốn Lương bà làm hỏng chuyện.”
An thị vỗ lên trán một cái, “Đúng đúng, phải đi ngay, vừa rồi nương cũng muốn tìm người tới Thuận Thiên phủ, đều tại Nguyệt di nương khóc rống làm nương bị phân tâm.”
“Lần sau bà ta trở lại, nương cứ lấy khí thế của chủ mẫu mà đánh bà ấy, sợ làm cái gì?”
Tạ Thành khinh thường, hắn đi vài bước lại xoay người nói: “Hôm qua con thấy Nam Cung Thần cầm một chiếc khăn của nữ tử, trên đó rõ ràng thêu chữ “Uyển”, tám phần lạ Tạ Uyển. Nương, chuyện của Tạ Uyển, vạn lần đừng để Nam Cung Thần hoài nghi, để tránh phức tạp không nên có. Tốt nhất bảo Lam Nhi thăm dò ý của hắn.”
“Hắn vẫn suy nghĩ tới Tạ Uyển sao?” An thị kinh hãi.
…
Xác của Tạ Uyển không được đưa đến Thuận Thiên phủ để kiểm tra tử thi, điều đó lại khiến Vân Hi đắc ý.
Tạ Thượng Thư nói muốn lo hậu sự cho Tạ Uyển, An thị cũng không phản đối, cũng chỉ là một người chết, mà

|
/96
|

