Editor: Sam Sam
Noãn Nguyệt, Nguyệt di nương đang ở trong phòng, tiếng khóc của bà không ngừng truyền ra bên ngoài, một nha đầu bên cạnh nhỏ giọng an ủi.
Vân Hi cũng đi vào, nhẹ nhàng nói: “Di nương khóc coi chừng tổn hại đến cơ thể, cũng không cần quá lo lắng, vừa rồi con mới hỏi phụ thân, người nói sẽ đi đến Thuận Thiên phủ một chuyến, Hương muội muội sẽ không có việc gì đâu.”
Nguyệt di nương nghe vậy lập tức ngừng khóc, lấy khăn tay từ vạt áo xuống lau nước mắt, liếc nhìn Vân Hi: “Thì ra là Tam tiểu thư.”
Giọng nói không có thiện cảm cho lắm, cũng không đứng dậy hành lễ.
Vân Hi không giận bà. Mấy di nương trong phủ luôn oán hận Hạ Ngọc, không phải bởi vì bà được Tạ Cẩm Côn cưng chìu, mà vì Hạ Ngọc không bao giờ tranh giành tình cảm.
Năm đó Tạ Cẩm Côn cưới An thị vào phủ, Hạ Ngọc là vợ cả đã xin phong cáo mệnh, cũng nói là Hạ Ngọc chủ động rút lui.
Năm đó các di nương cũng không cảm thấy có gì không tốt, lúc ấy còn nghĩ, nói thế nào An thị cũng là tiểu thư của dòng họ có thế lực. Để bà ta làm chủ mẫu, dưới bóng đại thụ thế nào cũng mát, các di nương cũng sẽ có thể nhờ cậy, nếu sinh con gái sẽ nhờ bà làm mai cho một đám tốt.
Ai ngờ An thị lại là người luôn chèn ép mấy di nương khác, thủ đoạn vô cùng ác độc. Không nói đến việc đãi ngộ rất hà khắc, bà ta còn không để Tạ Thượng thư vào phòng mấy người di nương kia bao giờ.
Mọi người đều bắt đầu hối hận, tìm Hạ Ngọc nói rằng hy vọng bà sẽ chống lại An thị, ai ngờ Hạ Ngọc lại không còn can đảm như một năm trước, lại còn rất sợ phiền phức, sinh ra nữ nhi cũng nhát gan như vậy.
Hận Hạ Ngọc đã đành, mấy người đó còn chán ghét nữ nhi của bà, Tạ Vân Hi.
Vân Hi làm như không thấy sự ghét bỏ trên mặt của Nguyệt di nương, xoay người lạnh giọng nói với tiểu nha đầu kia: “Trên mặt di nương phấn trôi hết rồi, sao còn không mau đem nước tới để rửa mặt cho người? Nguyệt di nương hiền lành nên các người lười biếng có phải hay không?”
Người hầu bên cạnh chủ tử cao thì sẽ có thân phận cao, ngược lại sẽ thấp. Nguyệt di nương chỉ là một vị thiếp trong Tạ phủ, mà Tạ Vân Hi lại là tiểu thư con của vợ cả.
Tiểu nha đầu bị dọa sợ đến mức ấp úng nói: “Nô tỳ đi lấy nước ngay.”
“Nhớ lấy nước ấm, trời lạnh không được lấy nước lạnh, di nương không chịu lạnh được đâu.”
“… Vâng, Tam tiểu thư.”
Nguyệt di nương kinh ngạc nhìn Vân Hi, đây là Tam tiểu thư trong phủ sao? Không phải bình thường ai cũng thấy nàng ta rất ít khi nói chuyện hay sao? Vì sao bây giờ lại giống như người khác như vậy?
Đợi nha đầu kia đi xa, Vân Hi thuận miệng nói: “Con không tin Tứ muội giết Uyển cô nương, hôm qua muội ấy còn chơi cùng con ở Hi Viên, sau lại thấy thị nữ của Đại phu nhân gọi muội ấy đi, chắc là tới nơi ở của Đại phu nhân…”
“Đại phu nhân tìm nó sao?” Nguyệt di nương giật mình kéo tay áo của Vân HI, “Tam tiểu thư nói thật à?”
“Thị nữ Thược Dược bên cạnh Đại phu nhân đến tìm muội ấy, nhưng không biết có phải Tứ muội bị gọi đi đến đó thật hay không.” Vân Hi nói kiểu lập lờ không rõ ràng.
“Vậy thì nhất định như thế rồi!” Hai mắt Nguyệt di nương lóe sáng, trong lòng hận Khương Thị đến mức muốn ăn gan uống máu, nhất định là An thị lừa nữ nhi bà tới Tiêu Viên, khiến chân nó dính vôi, lại cầm khăn của nó ném ở Tiêu Viên.
Nữ nhân này thật là độc ác!
Các biểu tình trên mặt Nguyệt di nương đều bị Vân Hi nhìn thấy, nàng lặng lẽ cong môi.
An thị, đưa tới cho ngươi một đối thủ,

Noãn Nguyệt, Nguyệt di nương đang ở trong phòng, tiếng khóc của bà không ngừng truyền ra bên ngoài, một nha đầu bên cạnh nhỏ giọng an ủi.
Vân Hi cũng đi vào, nhẹ nhàng nói: “Di nương khóc coi chừng tổn hại đến cơ thể, cũng không cần quá lo lắng, vừa rồi con mới hỏi phụ thân, người nói sẽ đi đến Thuận Thiên phủ một chuyến, Hương muội muội sẽ không có việc gì đâu.”
Nguyệt di nương nghe vậy lập tức ngừng khóc, lấy khăn tay từ vạt áo xuống lau nước mắt, liếc nhìn Vân Hi: “Thì ra là Tam tiểu thư.”
Giọng nói không có thiện cảm cho lắm, cũng không đứng dậy hành lễ.
Vân Hi không giận bà. Mấy di nương trong phủ luôn oán hận Hạ Ngọc, không phải bởi vì bà được Tạ Cẩm Côn cưng chìu, mà vì Hạ Ngọc không bao giờ tranh giành tình cảm.
Năm đó Tạ Cẩm Côn cưới An thị vào phủ, Hạ Ngọc là vợ cả đã xin phong cáo mệnh, cũng nói là Hạ Ngọc chủ động rút lui.
Năm đó các di nương cũng không cảm thấy có gì không tốt, lúc ấy còn nghĩ, nói thế nào An thị cũng là tiểu thư của dòng họ có thế lực. Để bà ta làm chủ mẫu, dưới bóng đại thụ thế nào cũng mát, các di nương cũng sẽ có thể nhờ cậy, nếu sinh con gái sẽ nhờ bà làm mai cho một đám tốt.
Ai ngờ An thị lại là người luôn chèn ép mấy di nương khác, thủ đoạn vô cùng ác độc. Không nói đến việc đãi ngộ rất hà khắc, bà ta còn không để Tạ Thượng thư vào phòng mấy người di nương kia bao giờ.
Mọi người đều bắt đầu hối hận, tìm Hạ Ngọc nói rằng hy vọng bà sẽ chống lại An thị, ai ngờ Hạ Ngọc lại không còn can đảm như một năm trước, lại còn rất sợ phiền phức, sinh ra nữ nhi cũng nhát gan như vậy.
Hận Hạ Ngọc đã đành, mấy người đó còn chán ghét nữ nhi của bà, Tạ Vân Hi.
Vân Hi làm như không thấy sự ghét bỏ trên mặt của Nguyệt di nương, xoay người lạnh giọng nói với tiểu nha đầu kia: “Trên mặt di nương phấn trôi hết rồi, sao còn không mau đem nước tới để rửa mặt cho người? Nguyệt di nương hiền lành nên các người lười biếng có phải hay không?”
Người hầu bên cạnh chủ tử cao thì sẽ có thân phận cao, ngược lại sẽ thấp. Nguyệt di nương chỉ là một vị thiếp trong Tạ phủ, mà Tạ Vân Hi lại là tiểu thư con của vợ cả.
Tiểu nha đầu bị dọa sợ đến mức ấp úng nói: “Nô tỳ đi lấy nước ngay.”
“Nhớ lấy nước ấm, trời lạnh không được lấy nước lạnh, di nương không chịu lạnh được đâu.”
“… Vâng, Tam tiểu thư.”
Nguyệt di nương kinh ngạc nhìn Vân Hi, đây là Tam tiểu thư trong phủ sao? Không phải bình thường ai cũng thấy nàng ta rất ít khi nói chuyện hay sao? Vì sao bây giờ lại giống như người khác như vậy?
Đợi nha đầu kia đi xa, Vân Hi thuận miệng nói: “Con không tin Tứ muội giết Uyển cô nương, hôm qua muội ấy còn chơi cùng con ở Hi Viên, sau lại thấy thị nữ của Đại phu nhân gọi muội ấy đi, chắc là tới nơi ở của Đại phu nhân…”
“Đại phu nhân tìm nó sao?” Nguyệt di nương giật mình kéo tay áo của Vân HI, “Tam tiểu thư nói thật à?”
“Thị nữ Thược Dược bên cạnh Đại phu nhân đến tìm muội ấy, nhưng không biết có phải Tứ muội bị gọi đi đến đó thật hay không.” Vân Hi nói kiểu lập lờ không rõ ràng.
“Vậy thì nhất định như thế rồi!” Hai mắt Nguyệt di nương lóe sáng, trong lòng hận Khương Thị đến mức muốn ăn gan uống máu, nhất định là An thị lừa nữ nhi bà tới Tiêu Viên, khiến chân nó dính vôi, lại cầm khăn của nó ném ở Tiêu Viên.
Nữ nhân này thật là độc ác!
Các biểu tình trên mặt Nguyệt di nương đều bị Vân Hi nhìn thấy, nàng lặng lẽ cong môi.
An thị, đưa tới cho ngươi một đối thủ,

|
/96
|

