Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 59 - Chương 59

/66


Sở Dương nhẹ nhàng mở cửa phòng Tuyết Nhi ra, trong lòng lại có chút sợ hãi, cô sẽ không như lúc trước sợ cậu như vậy chứ? Sở Dương thầm mắng bản thân ngu ngốc, dù có sợ thì đã làm sao? Chẳng qua chỉ một người đàn bà thôi, cùng lắm thì coi như cô ta không tồn tại, bên ngoài muốn tìm dạng phụ nữ nào mà chẳng được, đẹp đẽ hơn Tuyết Nhi cũng không phải không có. Sở Dương vừa đấu tranh tư tưởng vừa bước vào trong.

Tuyết Nhi đang ngồi cạnh đàn dương cầm ngẩn người, nghe được tiếng bước chân quay đầu lại.

Tuyết Nhi? Sở Dương như một đứa nhỏ làm sai chuyện, bồn chồn không yên chờ phán xử.

Ý cười vừa thoáng lộ ra trong mắt Tuyết Nhi đã biến mất, ngược lại thay thế chính là sợ hãi, cô nhận ra người trước mắt là ai, cũng nhớ lại sự đáng sợ thống khổ đêm đó, tuy rằng theo thời gian trôi qua chậm rãi phai nhạt đi nên không có kêu ra tiếng, nhưng trong lòng vẫn có chút sợ hãi, bất giác co rụt hai chân, cả người đều cuộn tròn ở trên ghế, cảnh giác nhìn chằm chằm Sở Dương.

Em vẫn sợ anh? Sở Dương không khỏi phiền não, cậu thế mà cả một cô gái cũng không trị được.

Tuyết Nhi không nói chuyện, vẻ mặt giống một con thú nhỏ bị thương.

Sở Dương đang muốn nói chuyện, tia mắt thoáng nhìn nơi cổ Tuyết Nhi vài điểm đỏ vẫn chưa tan hết, cậu đương nhiên biết đó là cái gì, Sở Dạ từ phòng cô đi ra, chắc chắn là Sở Dạ làm. Chẳng lẽ Tuyết Nhi chỉ có sợ cậu, mà tuyệt không sợ Sở Dạ sao? Nghĩ như thế, Sở Dương trong lòng thật không rõ là tư vị gì, cảm giác ông trời đang trừng phạt cậu.

Lúc Sở Dạ vào cửa vừa vặn nhìn thấy một màn hai người giằng co.

Tuyết Nhi nhìn thấy Sở Dạ, mắt sáng rực lên một chút.

Không có việc gì, em ra ngoài trước. Sở Dương trong lòng rầu rĩ, quả nhiên bị cậu đoán trúng, chỉ e hiện tại người Tuyết Nhi sợ hãi chỉ có một mình cậu mà thôi.

Sau đó lại qua hai ngày tiếp theo, Tuyết Nhi bắt đầu ra khỏi phòng, cô sẽ lộ ra khuôn mặt tươi cười với người chung quanh, chỉ cần Sở Dương không ở đó, cơ hồ cô vẫn giống như trước kia khi chưa xảy ra chuyện, ngoài việc học đàn dương cầm ra, cô sẽ chạy đến phụ việc vặt với Bạch Lan trong phòng bếp, dù ngược lại đôi khi còn làm đổ vỡ, cô cũng như trước đến sân vườn năn nỉ A Sinh trồng nhiều thêm một ít hoa cỏ.

Đối với sự khôi phục của cô, những người bên cạnh đều ôm đủ loại tâm tư.

Sở Dạ là vui mừng, thời gian này Tuyết Nhi thật ỷ lại vào anh, cũng không chút nào bài xích anh thân cận, khi động tình thường xuyên quên bẵng đi thời gian và địa điểm, Sở Dạ thích nhìn biểu cảm dáng vẻ không chút giả tạo nào của Tuyết Nhi, vô luận là khi đạt được khoái cảm mãnh liệt hay là đang nỉ non trong lòng anh, hoặc là sau khi xong việc vẫn mang theo nụ cười chìm vào giấc ngủ, tất cả đều có thể khiến anh yêu thương.

Bạch Vi thì yêu thương Tuyết Nhi hệt như em gái ruột của mình, chỉ cần Tuyết Nhi muốn học, cô ấy tuyệt sẽ không giấu diếm, so với bất kỳ học viên nào của cô đều muốn tốt hơn, thấy được Tuyết Nhi một lần nữa khôi phục khuôn mặt tươi cười, Bạch Vi rất là vui vẻ, chỉ cần cô ấy ở đây, thì sẽ bảo hộ Tuyết Nhi hệt như gà mẹ che chở đàn gà con, không cho người nào đó sắc mặt tốt để nhìn.

A Sinh thì bắt đầu nảy sinh vài ý nghĩ khác, Tuyết Nhi tiếp tục lưu lại Sở gia, thật sự có thể sẽ không lần nữa bị thương hại đến sao? Anh ta không bảo hộ nổi Tuyết Nhi, hai cậu ấm Sở gia tính tình anh ta cũng không nắm rõ, nói không chừng ngày nào đó sẽ lại làm bị thương đến Tuyết Nhi.

Bạch Lan ngược lại vừa tức vừa hận, trước kia Tuyết Nhi gặp ai cũng sợ, cô ta vui sướng khi người gặp họa một hồi, chỉ dựa vào một đứa ngu ngốc mà cũng mơ tưởng giữ được tâm hai vị thiếu gia, lúc này chẳng phải đang gặp báo ứng sao, xem bộ dạng con nhóc đó coi nó còn có thể dụ dỗ đàn ông nữa không. Nhưng cô ta đã tính sai rồi, Tuyết Nhi chẳng những không bị đuổi đi, cậu Cả còn khắp nơi bảo vệ nó, càng không để cô ta vào mắt, cô ta nén giận ở lại, nhưng một chút ưu thế lợi ích cũng sờ không đến. Hiện nay Tuyết Nhi khôi phục, trong nhà nhiều người đều lấy nó ra làm bảo vật mà chiều chuộng, trong lòng cô ta cực độ bất bình, dù cho Tuyết Nhi luôn là khuôn mặt ngọt ngào gọi cô ta chị Bạch Lan, cô ta cũng chỉ cảm thấy con nhỏ đó quá chướng mắt.

Sở Dương thì không cần phải nói, tự nhiên là buồn bực đến hỏng người, ai kêu Tuyết Nhi chỉ sợ mỗi mình cậu thôi.

Trong tất cả, chỉ Tuyết Nhi suy nghĩ đơn thuần nhất, ở nơi này cô có việc mà cô muốn làm, ăn thứ muốn ăn, làm chuyện đó cũng rất thoải mái, có đôi khi vài ngày rỗi không làm, cô còn hơi chút nhớ mong.

Tuyết Nhi càng ngày càng ít nghĩ đến chuyện phải về nhà, dù sao người ở đây đối với cô rất tốt, đợi khi cha mẹ hết bận, tự nhiên sẽ đón cô về nhà, trước khi trở về, cô muốn thỏa sức ăn, thỏa sức chơi, nếu không đợi đến khi rời khỏi nơi này sẽ chẳng còn cơ hội.

────

Lời tác giả: Sở Dương, đây là trừng phạt dành cho cậu chỉ có thể nhìn không thể ăn, ngay cả tới gần cũng chẳng được. (cười gian)

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status