Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 58 - Chương 58

/66


Tuyết Nhi, chúng ta làm thêm lần nữa, có được không? Sở Dạ kề sát lỗ tai Tuyết Nhi, nhìn sắc đỏ bừng lan tràn từ khuôn mặt đến toàn bộ làn da bị lộ ra bên ngoài, cơ thể cô gái nhỏ chậm rãi nóng ran lên.

Tuyết Nhi vặn vẹo xoay trở thân mình, cảm giác nong nóng trong cơ thể lại trào lên, đột nhiên nhận thấy có thứ gì cứng cứng thô to đặt ngay dưới mông, mặt Tuyết Nhi nóng lợi hại hơn, ư... Cái vật kia có phải lại muốn chui vào trong cơ thể cô rồi sau đó không ngừng động? Nghĩ như vậy, hạ thân Tuyết Nhi trở nên trống trải khác thường.

Muốn sao? Có nghĩ anh lấy thứ này đưa vào trong cơ thể em không? Sở Dạ thốt ra lời nói tà tứ. Muốn thì hãy gật đầu.

Uhm, em muốn... Em muốn gậy... thịt tiến vào em. Tuyết Nhi nhẫn nhịn một chốc, cuối cùng khó chịu sắp khóc lên, ý niệm muốn đạt được thõa mãn đã chiếm thế thượng phong.

Vừa nghe đã biết lời này chính là Sở Dương dạy, Sở Dạ kéo chăn đang bọc Tuyết Nhi ném qua một bên.

Tuyết Nhi lưng đưa về phía Sở Dạ ngồi trên đùi anh, hạ thân hai người vốn đã kề sát vào nhau.

Sở Dạ dạng chân Tuyết Nhi ra để cô ngồi lên trên, một tay dẫn dắt cô nâng mông lên hướng về sau, một tay đỡ lấy tính khí đã cực đại cứng rắn của mình nhắm ngay động huyệt mềm mại hồng hào, chậm rãi chui vào.

Bởi vì tình dục, trong âm đạo Tuyết Nhi sớm đã ươn ướt, mặc dù không hề khuếch trương, quá trình tiến vào cũng không tính quá khó khăn.

Cảm nhận được phía dưới dần dần được nhồi vào lấp đầy, Tuyết Nhi chăm chú ngừng thở, nỗ lực chống giữ thân mình.

Lúc sắp tiến vào hoàn toàn, Sở Dạ kiềm giữ phần hông Tuyết Nhi dùng sức nhấn mạnh xuống một cái, gắt gao kết hợp.

A! Kêu sợ hãi ra tiếng, hai chân Tuyết Nhi nhất thời chống đỡ không được, cả người ngã về phía sau, sức lực toàn thân cơ hồ đều tập trung tại nơi kết hợp kia, thật sâu tiến vào, đẩy đến Tuyết Nhi mất ba hồn bảy vía.

Sở Dạ thở ra một hơi, hoa kính ẩm nóng bao vây anh cực thoải mái, người trong ngực mềm yếu tựa vào người anh, Sở Dạ hơi điều chỉnh tư thế, liền giữ vững lại thắt lưng Tuyết Nhi, tự mình bắt đầu đẩy động phần eo, từng hồi từng hồi hướng lên trên va chạm.

Tư thế này khiến Tuyết Nhi không còn chút sức lực nào, nếu không phải thắt lưng bị người phía sau đỡ lấy, kém chút đã nghiêng về phía trước ngã trên đất, mặc dù hai chân còn đạp dưới đất, nhưng tựa như không có tác dụng, rất nhanh thì đã mềm oặt tê rần.

Qua mười phút, Sở Dạ để Tuyết Nhi đổi thành tư thế ngồi đối diện khóa trên người anh, Tuyết Nhi cuối cùng đã có chỗ để mượn lực, hai tay chặt chẽ ôm lấy cổ Sở Dạ. Lúc cao trào, cơ thể cô ngưỡng về phía sau, cổ và thân mình hình thành một đường cong xinh đẹp, khiến cho chàng trai nhịn không được trên cái cổ duyên dáng của cô lưu lại loang lỗ những vết hồng ngân.

Đây là một cuộc ái tình vui vẻ lâm ly, từ bên giường lên đến trên giường, lại từ trên giường đến phòng tắm, Tuyết Nhi không nhớ rõ bản thân cuối cùng đạt được tới mấy lần đỉnh cực lạc, mỗi lẫn đến khi sức cùng lực kiệt, chàng trai kia luôn có thể khơi mào cho cô vào một vòng tình dục mới, cô tận tình rên rỉ hét to, lúc kết thúc cổ họng đều trở nên khàn khàn.

Tuyết Nhi, tiếp tục ngủ đi, Bạch Vi nói hôm nay có việc không thể đến. Một lần nữa ôm lấy cô gái nhỏ mệt muốn chết thả lại trên giường, Sở Dạ đắp chăn cho cô xong, trước khi đứng dậy còn cắn cắn đôi môi hơi sưng đỏ, khóe miệng toàn bộ là ý cười thõa mãn.

Dạ. Tuyết Nhi ngay cả mắt cũng lười mở, lên tiếng liền nặng nề ngủ, trên mặt vẫn mang vẻ đỏ ửng khác thường.

...

Sở Dương say rượu tỉnh lại đầu vô cùng đau đớn, chuyện tối hôm qua không có ấn tượng nhiều, buổi sáng đứng lên lại cùng cái cô em kia điên cuồng một hồi nữa, hứa hẹn lần sau vẫn đi tìm cô ta tiếp. Sở Dương ấn cái đầu phát đau, đang về phòng mình tắm rửa, vừa vặn nhìn thấy Sở Dạ bưng khay từ phòng Tuyết Nhi đi ra ngoài. Anh!

Lần sau đừng uống nhiều rượu như vậy. Tới gần một chút đã nghe mùi rượu nồng nặc trên người cậu em trai, lại tiếp tục như thế, một ngày nào đó cậu ta sẽ khiến bản thân mình say chết.

Em biết chừng mực. Sở Dương nhức đầu, ở trước mặt anh trai, cậu cảm thấy bản thân mình cứ như một đứa nhỏ.

Vậy là tốt rồi.

Đúng rồi, anh. Tuyết Nhi vẫn còn dáng vẻ hồi trước sao? Sở Dương dùng khóe mắt liếc liếc sắc mặt Sở Dạ, Em thừa nhận thật là lỗi của em, nhưng mà anh cũng không thể cứ mãi không để em gặp cô ấy, nếu không chuyện này sẽ luôn treo trong lòng em, khó chịu muốn chết.

Sở Dạ do dự một lát, gật đầu, dù sao Tuyết Nhi cũng không phải là cá trong bể kính, không có khả năng vĩnh viễn nhốt mình trong phòng, muốn dứt bỏ sợ hãi sẽ phải mạo hiểm một phen, So với trước kia đã ổn hơn rất nhiều, buổi chiều em hãy đi gặp cô ấy, bây giờ cô ấy đang ngủ. Trước tiên, hãy tẩy sạch mùi rượu và mùi nước hoa trên người em đi.

Em biết rồi. Sở Dương hoàn toàn không để ý, chỉ nghĩ đến chuyện buổi chiều sẽ gặp được Tuyết Nhi, đã hai tháng qua chưa gặp cô, tuy rằng bên mình có đủ loại phụ nữ, nhưng cứ mãi không quên được cô gái nhỏ như thủy tinh kia, nếu không phải tự cậu quá mức vọng động vội vàng, giờ phút này đã có thể ôm lấy Tuyết Nhi tùy ý yêu thương, nghĩ đến biểu cảm lã chã chực khóc của Tuyết Nhi, khí tính mệt mỏi giữa hai chân không ngờ lại giật giật, vội vã nhanh nhanh lấy tốc độ cao vọt vào phòng mình.

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status