Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 49 - Chương 49

/66


Do Tuyết Nhi bất luận kẻ nào tới gần đều sẽ sợ hãi, hai anh em mất rất nhiều công sức mới đưa được người về nhà.

Giường Tuyết Nhi vốn dĩ ở trong phòng Sở Dương, trước khi trở về, Sở Dạ đã gọi điện cho người chuyển giường sang cùng gian phòng để đàn dương cầm, Tuyết Nhi thích đàn dương cầm, có lẽ có thể làm cô an tâm một chút.

Đến mức Sở Dương, chỉ có thể nuốt bất mãn xuống bụng, từ lúc Tuyết Nhi gặp chuyện không may đến bây giờ, anh trai cũng chưa từng bày sắc mặt tốt với cậu, đây là chuyện bao nhiêu năm rồi chưa từng xảy ra.

Dọc theo đường đi, Tuyết Nhi không khóc cũng không nháo, chỉ có hoảng sợ cuộn người lại, y tá đưa cô vào căn phòng đã sửa sang thật tốt để cô ngồi vào giường, Tuyết Nhi lập tức lui đến góc tường, cảnh giác nhìn chằm chằm hai người đàn ông tướng mạo giống y như nhau đang đứng trước cửa. Phía dưới vẫn quá đau, so với cái gì trong dĩ vãng cũng đau hơn, cô rất sợ có người lại đối xử thô bạo với cô như vậy.

Y tá thương tiếc nhìn cô gái, một cô bé trong sáng như thế nhưng lại bị tùy ý tổn thương, dù là ai nhìn vào cũng không đành lòng, thở dài mới xoay người rời đi, lúc qua cửa, lần nữa khinh thường liếc nhìn kẻ gây ra họa, Trước hết cứ để cô ấy một mình bình tĩnh lại một chút, hai người đều không cần tới gần cô ấy, nhất là anh đấy!

Sở Dương tức tới nghẹn, có hỏa mà không phát nổi ra, cậu thật sự đã làm sai, nhưng không tới phiên mấy người không liên quan đến dạy dỗ cậu, trừng mắt nhìn qua, đáng tiếc đối phương không có chút e dè cậu.

Y tá lúc bước qua Sở Dương, còn giống như không cẩn thận giẫm lên chân cậu một cước, rồi mới ngẩng đầu ưỡn ngực rời đi.

Cô.... cô ... đàn bà đáng giận này..! Sở Dương tuy rằng tức giận, nhưng không làm ra hành vi đuổi theo trả thù, chỉ có thể nhìn bóng lưng khiêu khích kia càng đi càng xa.

Anh, nhất định là tên Triệu Kiệt kia sai cô ta làm như thế!

Sở Dạ dời tầm mắt đang nhìn người cuộn mình trên giường, vẻ mặt khôi phục sự bình tĩnh nhất quán, Chúng ta cứ hãy rời đi, cô ấy cần nghỉ ngơi thật tốt, sáng sớm bảo Bạch Lan làm chút điểm tâm Tuyết Nhi thích ăn vào.

Dạ. Sở Dương rầu rĩ lên tiếng, anh trai nhất định cũng rất tức giận, bằng không sẽ không lãnh đạm với cậu như thế, xem ra tháng ngày kế tiếp của cậu sẽ không rất dễ chịu.

Sở Dạ đóng cửa, không tiếp tục chần chờ trở về phòng mình.

Để chữa khỏi vết thương, bất luận là thân thể hay là tâm hồn, đều cần thời gian. Hiện tại, bọn họ tạm thời không làm được gì cả.

Cửa vừa đóng lại, Tuyết Nhi đang căn thẳng tinh thần liền trầm tĩnh lại, hơn nữa hiệu quả thuốc tê đã qua, đau đớn như cơn sóng thủy triệu ập tới, không chỉ ở chỗ xấu hổ kia, cả thân mình cũng không có chỗ nào thoải mái, lần cường bạo đó không hề đem lại cho cô khoái cảm tình ái gì, chỉ có đau đớn và sợ hãi.

Hai chân Tuyết Nhi gập lại trong ngực khóc lên, cả người đều đau, cô rất muốn về nhà, cô muốn gặp cha mẹ, phòng cách âm hiệu quả quá tốt, người bên ngoài đều không hề nghe tiếng khóc của cô.

Khóc mệt mỏi, âm thanh nức nở của Tuyết Nhi dần dần trở nên nhỏ lại, mang vẻ mặt đầy nước mắt ngủ thiếp đi, trong mộng cũng luôn luôn bất an nhăn mày.

Bạch Lan cũng không biết tối hôm qua cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng hơn nửa đêm bảo bọn họ chuyển giường sang phòng khác, tóm lại rất không bình thường. Buổi sáng lúc bưng điểm tâm lên phòng Tuyết Nhi, liền phát hiện cô bất thường.

Dường như bị tiếng mở cửa đánh thức, Tuyết Nhi mở to đôi mắt sưng đỏ cảnh giác nhìn chằm chằm cô ta, thấy cô ta tới gần liền lui vào bên trong, một bộ dạng rất là sợ hãi. Nếu như bình thường, Tuyết Nhi hẳn sẽ ngọt ngào gọi một tiếng chị Bạch Lan, rồi mới tò mò đi lại xem trong tay cô ta có thứ gì bất ngờ, hôm nay sao lại như vậy?

A! Tuyết Nhi hét lên một tiếng, ôm lấy đầu mình.

Bạch Lan đi đến bên giường mới dừng lại, nặng nề thả cái mâm xuống tủ đầu giường, Nếu không phải hai vị thiếu gia bảo tao đưa điểm tâm, ai lại nguyện ý hầu hạ mày? Đừng tưởng bây giờ hai vị thiếu gia có hứng thú với mày thì thực sự cho rằng một con chim sẽ ngốc cũng có thể biến thành phượng hoàng. Bạch Lan từ lâu đã dò được tính tình Tuyết Nhi, mặc kệ cô ta có nói ra lời ác độc thế nào, chỉ cần cuối cùng dỗ ngọt vài câu, con nhỏ ngốc này sẽ không so đo gì nữa, cô ta lúc trước bị tức giận bởi Sở Dạ, lý nào lại không đổ hết chuyện này cho Tuyết Nhi. Nhanh ăn đi!

Thân mình Tuyết Nhi run lên, sợ hãi nhìn Bạch Lan, không có ý muốn động tay.

Thừa dịp nóng không ăn, nguội rồi thì đừng có mà oán giận. Bạch Lan vẻ mặt khó chịu, không tiếp tục nhìn cô gái nhỏ đã cuộn người lại, xoay mình bước đi.

Trong phòng an tĩnh lại, Tuyết Nhi qua thật lâu mới chuyển đến rìa giường, quả thật cô đói bụng, một hơi ăn hơn nửa, tiếp tục ngồi trên giường đợi hơn một giờ đồng hồ mới xuống.

Trong phòng không có người khác, Tuyết Nhi cảm giác an nhàn rất nhiều, chậm rãi đi đến cạnh đàn dương cầm, nhấn vài phím đàn, âm thanh thuần khiết trong suốt theo ngón tay nhấn xuống tuôn trào, Tuyết Nhi ngồi lại, dựa theo trí nhớ di động ngón tay, tuy chẳng hình thành nên âm điệu gì nhưng lại khiến cô bình tĩnh trở lại, dần dần phai nhạt đi thương tổn.

Chìm đắm trong tiếng nhạc cô gái nhỏ không hề phát hiện cửa phòng lặng lẽ bị mở ra một khe hở, bóng dáng cao ngất của người nào đó cứ đứng bên ngoài, nhìn bóng lưng nhu nhược của cô như có vẻ đăm chiêu.

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status