Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 48 - Chương 48

/66


Tuyết Nhi nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, ngay cả đôi môi bình thường hồng hào cũng ít đi vài phần huyết sắc, phụ trợ thêm vẻ cực kỳ yếu ớt vào một gương mặt ngũ quan nhu hòa, tạo nên một cảm giác dường như chỉ cần chạm nhẹ một cái sẽ bị vỡ tan nát, cô yên tĩnh nhắm mắt, chỉ dựa vào sự phập phồng trước ngực biểu hiện chứng cứ vẫn còn là một sinh mệnh đang sống.

Anh, sao Tuyết Nhi vẫn chưa tỉnh? Gương mặt Sở Dương sốt ruột bất an.

Em gấp cái gì? Kể cả em có giết chết cô ấy thì cũng chả có cảnh sát nào tìm tới em. Sở Dạ lạnh lùng quét mắt nhìn em trai một cái, anh rất ít khi dùng loại ngữ khí này nói chuyện với Sở Dương.

Sở Dương nghe ra anh trai cậu tâm trạng không vui, trong lòng cũng hối hận muốn chết, Anh, em không phải sợ cảnh sát, em sợ Tuyết Nhi gặp chuyện không may, em không muốn mất cô ấy, chỉ cần cô ấy không việc gì, sau này em nhất định sẽ đối xử cô ấy thật tốt.

Thế à? Một món đồ chơi cũng đáng cho em quý trọng vậy? Sở Dạ nhướng mắt, yêu thích Tuyết Nhi không chỉ có một mình anh sao?

Ban đầu em chỉ xem cô ấy là đồ chơi, nhưng càng lúc em càng luyến tiếc thả cô ấy đi, em muốn cô ấy vĩnh viễn thuộc về em, nhất là khi em phát hiện em đã tổn thương cô ấy, em hối hận muốn chết đi, chỉ sợ cứ vậy sẽ mất cô ấy. Sở Dương nói ra cảm giác trong lòng, Tuyết Nhi là cô gái đầu tiên khiến cậu có thứ cảm giác này, nhưng cậu không mảy may nhận ra được khi nói những lời này đã cho thấy hứng thú của cậu với Tuyết Nhi đã không còn chỉ là thích đơn giản như vậy.

Mấy lời sám hối dành lại mà nói với Tuyết Nhi đi, lần này em chắc chắn dọa hỏng cô ấy rồi.

Ánh mắt Sở Dương dời về phía người nằm trên giường, tràn ngập áy náy, đột nhiên kêu một tiếng vọt tới bên giường, Anh, cô ấy cử động!

Tuyết Nhi rên rỉ một tiếng, lông mi run nhẹ vài cái, chậm rãi mở mắt ra, ánh đèn sáng chói khiến mắt cô trong thoáng chốc không thích ứng được, nhắm rồi lại mở, nhìn thấy người kế bên giường, toàn bộ những chuyện trước khi bất tỉnh hiện lên trong đầu, đau quá, mặc kệ cô có cầu xin tha thứ thế nào cũng không buông tha cô, A --- Tuyết Nhi sợ hãi ngồi dậy lui đến tận trong cùng giường, tận lực rời xa người gây tổn thương đến cô, trong lúc di chuyển, làm động đến vết thương ở hạ thân, đau đến sắc mặt cô trắng bệch, hoảng sợ bất lực khóc lên.

Tuyết Nhi, xin lỗi, anh không nên đối xử với em như vậy, sau này anh sẽ không làm thế nữa, đừng sợ anh như vậy, được không? Sở Dương càng muốn tới gần, Tuyết Nhi càng sợ hãi. Bất đắc dĩ, Sở Dương đành phải lui lại một chút, quay đầu xin giúp đỡ nhìn về phía anh trai, Anh, anh xem cô ấy sợ em đến thế, làm sao đây?

Sở Dạ đi qua, Tuyết Nhi thấy anh, vẫn như cũ là một gương mặt thần sắc hoảng sợ, Sở Dạ dừng chân, mới nhớ tới mình và Sở Dương dáng vẻ quá giống, hoặc là Tuyết Nhi đã nhận lầm người, nghiêng đầu liếc nhìn kẻ đầu sỏ gây chuyện một cái, Dương, em cách xa cô ấy một chút, nhưng đừng rời khỏi phòng, trông chừng cô ấy, anh kêu Triệu Kiệt đến

Sở Dương ra đến cửa, dáng vẻ Tuyết Nhi hiện tại khiến cậu rất khó chịu, đều do cậu nhất thời lỗ mãng, phạm phải chuyện sai lầm, cậu ở trong lòng hung hăng mắng bản thân ngàn lần vạn lần.

Rất nhanh Triệu Kiệt liền đến, anh ta vừa tới gần giường, Tuyết Nhi lập tức khóc thét lui về sau, hai tay bất lực ôm lấy cơ thể chính mình, cho đến khi không còn chỗ để lui nữa, đổi lại là những y tá khác cũng kết quả y như vậy.

Để lại một y tá trông chừng Tuyết Nhi, Triệu Kiệt ý bảo hai anh em ra ngoài.

Triệu Kiệt, Tuyết Nhi làm sao trở nên như vậy? Sở Dương vội vàng hỏi, tim cậu đều đã xoắn cuộn lại với nhau, người hại đến Tuyết Nhi rõ ràng là cậu, tại sao Tuyết Nhi nhìn thấy ai đều sợ hãi đến thế?

Bước đầu phán đoán, là vì bị kích thích, tạo thành tình trạng tinh thần bất ổn. Triệu Kiệt nghĩ nghĩ phân tích nói.

Vậy lúc nào thì cô ấy mới khỏi?

Không biết. Triệu Kiệt thật rõ ràng trả lời, Vấn đề này có thể nặng cũng có thể nhẹ, có lẽ qua vài ngày sẽ khỏe, có thể cả đời cứ như vậy.

Cái gì?! Sở Dương quát to một tiếng.

Sở Dạ tuy rằng không ra tiếng, trong lòng cũng căng thẳng, âm thầm siết nắm tay, anh không nghĩ tới khiến cô gái như thiên sứ kia mất đi khuôn mặt tươi cười, anh tuyệt đối muốn cô ấy biến trở về dáng vẻ ban đầu. Triệu Kiệt, chúng tôi nên làm thế nào?

Chỉ có thể từ từ đợi, hai người tận sức đừng kích thích cô ấy nữa, vừa rồi tôi phát hiện lúc những y tá tiếp cận cô ấy, tuy rằng cô ấy vẫn sợ hãi, nhưng không hề quá mức như chúng ta, có thể cô ấy đối với phái nam đặc biệt mẫn cảm. Nói tới đây hơi liếc nhẹ nhìn Sở Dương một cái, Tôi để y tá giúp hai người đưa cô ấy về nhà, tìm nữ giúp việc chăm sóc cho cô ấy, để cô ấy tiếp xúc nhiều với những thứ, những chuyện trước kia yêu thích, có lẽ sẽ từ từ khôi phục lại.

Có lẽ? Sở Dương vốn đang tự trách cúi thấp đầu, nghe được câu sau cùng nhịn không được ngẩng đầu lên.

Phải, nếu thật sự không được, hai người cũng có thể mời bác sĩ tâm lý, có thể sẽ giúp ích được.

Tôi hiểu rồi. Sở Dạ gật đầu, thuận tiện liếc ngang người em trai của anh.

Ngoài ra có chuyện này tôi phải nhắc nhở một chút. Tầm mắt Triệu Kiệt ở trên người hai anh em dạo qua một vòng, Hai người các anh nên khống chế một chút, nếu cô ấy dưới tình huống như vậy lại gặp phải bị xâm phạm, có thể sẽ trực tiếp phát điên mất. Dù là trong thời gian ngắn bệnh trạng tinh thần có ổn trở lại, thì trong mấy tuần cũng không thích hợp hành vi tình dục, vết khâu phía dưới rất dễ bị vỡ. Nhưng hai người yên tâm, tôi làm cho cô ấy là nội khâu, chỉ khâu sẽ tự nhiên bị tiêu đi, sau này không cần đến đây cắt chỉ.

Sở Dương ngây ngốc nghe, sắc mặt không tốt lắm, nhưng đây là tự mình gieo xuống, còn có thể nói cái gì?

Nhìn thấy thần sắc Sở Dương biến hóa, Triệu Kiệt tin tưởng, Sở Dương chính là loại đàn ông tiêu chuẩn dễ dàng trong thời kỳ vợ mang thai ở ngoài tìm gái.

Sở Dạ nhịn xuống xúc động muốn một cước đá qua, thực không muốn thừa nhận Sở Dương và anh là cùng một bụng mẹ chui ra.

Em đau lòng Tuyết Nhi chịu khổ, không phải như các anh nghĩ như vậy đâu, thật đấy! Nhìn ánh mắt hai người, người nào đó sau cùng mới phát hiện mà kêu gào, chẳng lẽ trong mắt người khác, cậu chính là dã thú trong đầu chỉ biết có động dục hay sao?

(Mỗ Bình: anh cuối cùng đã có tự mình hiểu lấy!)

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status