Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 34 - Chương 34

/66


A Sinh lái xe.

Dọc theo đường đi, Tuyết Nhi cứ luôn luôn hưng phấn mà nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe lùi dần về sau, cái miệng nhỏ nhắn líu ríu không ngừng: Anh A Sinh, lái nhanh một chút! Sở Dạ, sắp tới chưa ạ? Anh A Sinh, lái nhanh thêm nữa đi!

Sở Dạ bảo A Sinh đưa cả hai đến ngã tư đường dành cho người đi bộ, rồi mới dẫn Tuyết Nhi xuống xe, Anh chờ bên kia, trong hai tiếng đồng hồ chúng tôi sẽ về.

Dạ, cậu Cả. A Sinh thấy tay hai người nắm chặt nhau, lập tức chuyển tầm mắt đi, lúc trước luôn gặp Tuyết Nhi và cậu Hai ở cùng nhau, bây giờ lại đổi thành cậu Cả, hơn nữa dáng vẻ lại rất thân mật, chỉ sợ cũng không tránh khỏi loại quan hệ kia. Tuyết Nhi đơn thuần như vậy, vì sao lại cùng cả hai vị thiếu gia họ Sở này dây dưa trộn lẫn như vậy, A Sinh chỉ có thể lặng lẽ thở dài, anh ta thích Tuyết Nhi, thương tiếc Tuyết Nhi, rất muốn giúp cô một phen, nhưng mà cái gì anh ta cũng không làm được.

Tại sao anh A Sinh không đi cùng chúng ta?

Bởi vì A Sinh phải ở lại trông xe, bằng không ô tô sẽ bị người khác trộm mất. Sở Dạ tùy ý buông ra một câu nói dối, hiếm có dịp ra ngoài tản bộ, anh không muốn có người bám theo.

Anh A Sinh, anh có muốn ăn gì không? Đợi chốc nữa em sẽ mua giúp anh. Đi lên phía trước, Tuyết Nhi không quên hỏi.

Không cần, anh không đói bụng, em chọn mua món mình thích là được rồi. A Sinh thoáng nhìn vẻ mặt Sở Dạ không vui, từ chối ý tốt của Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi, đi thôi.

Sở Dạ giữ chặt tay Tuyết Nhi, hôm nay là thứ bảy, trên phố đi bộ này người cũng đông đúc hơn bình thường, nếu không nắm chặt tay cô, chỉ sợ cũng bị đám người qua lại tách ra.

Tuyết Nhi dọc đường đi đều nhìn ngắm, hai mắt mở thật to, đây là lần đầu tiên cô đi trên đường có nhiều người như thế, hơn nữa hai bên đường đều có rất nhiều cửa hàng, những tủ trưng bày thủy tinh óng ánh trong suốt, mỗi một vật đều được bày biện rất tinh xảo, có thức ăn, có đồ dùng, có trang sức. Đối với Tuyết Nhi mà nói, tất cả mọi thứ nơi này đều mới mẻ như vậy. Những nơi bên ngoài ngày thường được cha mẹ đưa đi cơ bản đều là tiệm quần áo, đến mấy chỗ sang trọng, những cửa hàng cực ít khách khứa, vắng lặng im lìm, nào có náo nhiệt vui vẻ giống thế này.

Trên đường rất nhiều người khách bộ hành đều tò mò nhìn cô gái đang cực kỳ hưng phấn này, lực chú ý của Tuyết Nhi đều bị các sản phẩm bày bán rực rỡ nơi này hấp dẫn, đâu còn bận tâm đến ánh mắt người khác làm gì? Nếu không phải tay bị Sở Dạ vững vàng kéo lấy, từ lâu sẽ như diều đứt dây, bay đến nơi nào cũng chẳng rõ.

Sở Dạ có chút bất đắc dĩ, anh cũng không ngờ rằng Tuyết Nhi ra bên ngoài rồi sẽ hưng phấn như thế, cứ như từ trước đến nay chưa từng được đi dạo phố, cuộc sống trước đây của cô là như thế nào, nhưng anh cũng không cảm thấy hối hận, có thể thấy được dáng vẻ vui tươi như vậy của Tuyêt Nhi, thu hoạch lần này đạt được ngoài ý muốn.

Lúc đi ngang một cửa tiệm bên ngoài là tấm ảnh nửa thân người của một ông lão đeo kính tóc trắng, Tuyết Nhi đột nhiên ngừng lại, chỉ bên trong, Sở Dạ, em muốn ăn cái này.

Em thích ăn cái này?

Sợ là ở thành thị, không ai không biết hình ảnh ông lão đeo kính tóc trắng đại biểu cho cái gì, được cho là thức ăn không tốt cho sức khỏe, nhưng có khá nhiều người vẫn ăn không biết mệt.

Uhm. Tuyết Nhi khẳng định gật đầu, Cha mẹ em không cho em ăn cái này, có mấy lần Tiểu Ngọc vụng trộm lấy cho em ăn, ăn ngon lắm nha.

Đi thôi, hôm nay do em quyết định. Sở Dạ đẩy cửa KFC mang Tuyết Nhi đi vào.

Khách hàng khá nhiều, chỉ có hai chỗ trống gần khung cửa, Sở Dạ không thích ồn ào, đang nghĩ liệu có nên mua gói lại mang ra ngoài ăn không, thì Tuyết Nhi đã ngồi xuống một chỗ trống kia rồi. Sở Dạ, bên này có chỗ nè, mau đến ngồi đi. Ánh mắt nai tơ xinh đẹp linh động, dù là ai cũng không nỡ nhẫn tâm cự tuyệt.

Em ngồi yên ở đây, anh đi mua đồ ăn và thức uống sẽ về rất mau. Em không cần chen chúc, cứ ngồi yên trong nay, nếu có người đến muốn ngồi em phải nói vị trí này đã có người rồi, biết không? Sở Dạ dặn dò, dù sao Tuyết Nhi cũng không giống những người bình thường khác, nơi này rất chật chội, rời tầm mắt anh đi luôn làm cho người ta lo lắng, có thứ cảm giác buồn cười, anh có thể cảm nhận được tâm tư của cha mẹ đưa con nhỏ đi dạo phố rồi, chắc chắn tâm trạng vui mừng và lo lắng đan xen chẳng khác là bao.

Uhm, em biết rồi. Tuyết Nhi ngoan ngoãn ngồi yên, đột nhiên trong bụng phát ra tiếng ọt ọt , khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên sờ sờ bụng, Tuyết Nhi thật là đói.

Lập tức mua cho em liền, ngồi yên chớ đi đâu.

Quầy nhận thức ăn phải đi qua một góc quanh, có vài người đang xếp hàng, chỗ này nhìn không được bàn Tuyết Nhi đang ngồi, Sở Dạ vừa chờ vừa nhìn danh sách thực đơn, đột nhiên có dự cảm không lành.

Xin hỏi muốn dùng gì? Nhân viên phục vụ nở một nụ cười chuyên nghiệp.

Chẳng để ý gọi vài món, Sở Dạ sải bước xông trở về.

Quả nhiên, vị trí Tuyết Nhi vừa rồi đang ngồi đã trống không.

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status