Đồ Chơi Của Đôi Song Sinh​

Chương 33 - Chương 33

/66


Cô đi xuống trước, tôi có lời nói với Tuyết Nhi. Sai Bạch Lan đi, hai ngón tay Sở Dạ nâng cằm Tuyết Nhi lên, cùng đối diện với tầm mắt cô, Tuyết Nhi, có biết em làm sai điều gì không?

Tuyết Nhi rụt lui lại một chút, ánh mắt người đàn ông khiến cô cảm thấy sợ.

Vừa rồi em gọi anh là gì?

Dương... Dương thiếu gia... Ngón tay đang nắm lấy cằm cô đột nhiên siết chặt, Tuyết Nhi đau suýt chút khóc ra.

Anh không phải Dương, anh là Dạ, Sở Dạ. Sở Dạ cúi đầu dùng sức cắn một ngụm trên môi Tuyết Nhi, lưu lại một dấu vết đỏ bầm, rồi mới dùng một cử chỉ ái muội vuốt ve, Lần sau lại gọi sai, anh thật đúng là phải phạt nặng rồi.

Đau. Nước mắt Tuyết Nhi bỗng chốc tràn lên khóe, tủi thân nhìn Sở Dạ, vẻ ngoài của họ giống nhau như vậy, vô ý nhìn lầm cũng bình thường thôi, Tuyết Nhi không cam lòng nghĩ, nhưng ánh mắt Sở Dạ khiến cô không dám nói ra. Em biết rồi, Sở... Dạ.

Tuyết Nhi, em không đói bụng à? Đi nhanh nào. Sở Dạ nới lỏng tay đang kiềm giữ Tuyết Nhi ra, đột nhiên thu hồi vẻ mặt nghiêm túc lại, nhẹ nhàng cười, vật nhỏ này đúng là dễ bị dọa, anh vẫn thích cô gọi tên anh hơn là gọi thiếu gia.

Vâng. Nhớ tới chuyện được ra ngoài, sự không vui trên mặt Tuyết Nhi lập tức tan biến, kéo Sở Dạ vội vàng đi ra.

Hai người đi đâu?

Tuyết Nhi đi quá nhanh, suýt chút đã đụng trúng Sở Dương vừa bước vào cửa.

Tuyết Nhi nhìn thấy Sở Dương đột nhiên xuất hiện sửng sốt sau một lúc lâu, quay đầu nhìn Sở Dạ, dường như hai người có chút khác biệt, nhưng cụ thể khác chỗ nào thì cô không nói ra được, bây giờ chuyện quan trọng nhất là được ra ngoài, Tuyết Nhi vui vẻ tuyên bố với Sở Dương, Sở Dạ nói muốn đưa em ra ngoài ăn đồ.

Anh, anh muốn dẫn cô ấy ra ngoài? Sở Dương kinh ngạc nhìn Sở Dạ, Chúng ta không đã đồng ý với mẹ không để cô ấy ra khỏi cửa sao?

Hiếm thấy em cũng sẽ lo lắng chuyện gì. Yên tâm, chỉ đến phố đi bộ gần đây thôi, có chuyện gì anh sẽ xử lý. Sở Dạ kéo tay Tuyết Nhi, Buổi chiều nhất định đưa cô ấy còn nguyên vẹn trả lại cho em.

Anh, em không phải có ý này. Sở Dương cào cào tóc, nhường một bước sang bên cạnh, tuy rằng cậu thật rất thích Tuyết Nhi, nhưng nếu như là Sở Dạ, thì cậu vẫn nguyện ý chia xẻ. Sở Dương đương nhiên tin tưởng Sở Dạ, cậu hiểu rõ người anh trai này so với cậu thì thông minh và có năng lực hơn rất nhiều, anh ấy đã bảo không có vấn đề thì tự cậu còn có gì để không yên lòng nữa.

Được rồi, trong đầu em nghĩ cái gì đều viết hết lên trên mặt. Sở Dạ vỗ vỗ vai người em trai của anh, rõ ràng chỉ sinh trễ hơn anh có vài phút, sao lại giống như nhỏ hơn đến vài năm tuổi, cậu em trai này kỳ thật cũng làm người ta nhọc lòng lo lắng.

Hai người cứ thong thả đi dạo, em mệt lắm đi ngủ trước đây. Sở Dương ngáp một cái, tối hôm qua có uống chút rượu, lại gặp một phụ nữ có kỹ xảo trên giường phong phú, ép buộc đến hơn nửa đêm, đó là còn không tính, trước kia cũng không phải chưa gặp qua tình huống này, để cậu phải buồn bực chính là trong cơn mơ hồ luôn cảm thấy người phụ nữ dưới thân mình là Tuyết Nhi, quả thật cậu như bị trúng tà, cô ấy vào thời điểm đó vẫn còn đang rên rỉ dưới thân Sở Dạ mà.

Em thật sự là lãng phí kỳ nghỉ cuối tuần hiếm có này. Sở Dạ vô lực liếc mắt người em trai không nên thân, kéo Tuyết Nhi ra cửa.

Tất cả suy nghĩ trong đầu Tuyết Nhi đều là phải ăn cái gì, căn bản không hề nghe cuộc đối thoại của hai anh em họ, đột nhiên bị kéo đi suýt chút bị vấp ngã, may mà được người kế bên kịp thời đỡ lấy.

Bên ngoài mặt trời đã lên khá cao, do sáng sớm thức dậy sau đó lại một hồi vận động trên giường, hiện tại đã mười giờ, vừa vặn gộp cả điểm tâm và bữa trưa thành một.

/66

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status