Việc này còn không tính, bởi ăn cháo còn kèm thêm bánh bột ngô cho chắc dạ, Hồng Linh liền đề nghị hay là làm món mới cho mọi người nếm thử, cũng cho bọn họ kiến thức kiến thức tay nghề của chúng ta. Tảm Lao Yên tỏ vẻ tán đồng, vì thế các nàng lấy bột mì, rau heo, thịt khô, măng chua, hạt thông trộn lẫn, làm rất nhiều nem rán; sau đó lại từ trong tủ bát lấy ra dầu thực vật, sau đó đem chiên, loay hoay một lúc hết nửa bình dầu, vì các nàng nghĩ chiên nhiều chút, đưa cho gia gia nãi nãi nếm thử, bày tỏ hiếu tâm.
Tuy Tảm Lao Yên sinh trong phú quý, chỉ chưa làm qua việc nặng mà thôi, nữ tử nên học đạo trì gia nên nàng có học qua; Hồng Linh là đại nha hoàn bên người nàng, tay chân rất lanh lẹ, cho nên bữa cơm này trừ bỏ nhóm lửa tay chân lọng cọng chút, tìm đồ đạc tốn thêm chút công phu, việc khác đều rất thuận lợi.
Đợi làm xong nem rán, cũng chiên được hơn phân nửa, Hồng Linh quay sang làm việc khác, thuận Đông na Tây, quét rác lau bàn, thập phần cần cù cố gắng.
Lúc nàng thanh lý góc tường, phát hiện thùng lớn đựng đồ mốc meo, có ngăn từng ô đều đặn, từng tầng một xếp ngay ngắn chỉnh tề, bên ngoài là một lớp lông tơ trắng bóng.
Đây là men đậu hủ.
Đừng nhìn một khối lớn men sền sệt, kỳ thật là do rất nhiều khối vuông nhỏ tạo thành.
Chỉ chờ lên men xong, mỗi miếng nhỏ lăn qua chút muối, lại lăn qua hỗn hợp ớt bột ngũ vị hương, bỏ vào vại sành phong kín, mấy chục ngày sau đậu hủ sẽ thành chao. Có điều kiện, cho thêm chút rượu lâu năm càng thơm đậm đà hơn.
Chủ tớ các nàng dĩ nhiên biết đậu hủ, lại không biết cách làm chao.
Hồng Linh nhíu mày nói: Đây là thứ gì mà để hư rồi? Đều mọc lông nè.
Tảm Lao Yên sang đây xem, cũng không nhận ra.
Hồng Linh nhìn nhà bếp được mình dọn dẹp thành nhẹ nhàng khoan khoái, cảm thấy 2 thùng kia để đó rất chướng mắt, nên nói dọn ra ngoài, để đó sẽ bốc mùi, khẳng định là Hoàng cô nương các nàng quên mất.
Tảm Lao Yên cũng không nghĩ nhiều, cùng nàng khiêng đi ra ngoài.
Hồng Linh phát thề muốn cho tiểu thư không chịu thua kém, bận rộn một buổi sáng, heo còn chưa cho ăn. Việc này nàng thật chưa từng làm, cũng không biết cho heo ăn cái gì. Nhãn châu chuyển động, ánh mắt rơi đến 2 thùng kia. Vì thế, men đậu hủ bị nàng mang cho heo ăn. Rốt cuộc là đậu hủ, heo ăn thật vui vẻ.
Bận xong, nàng nhẹ nhàng thở ra, nghĩ mình không hề lãng phí.
Rồi cầm thùng để ngoài sân, chuẩn bị đợi cầm ra mương rửa.
Trở lại phòng bếp, thấy tiểu thư chiên xong nem rán, hết sức cao hứng, liền lau bàn rửa bát, chuẩn bị đợi người trở về ăn cơm.
Kết quả, khi nàng cầm ấm trà lớn lên, không nghĩ tới bên trong tràn đầy một bình nước ấm, nóng đến lỡ tay, ấm trà liền rớt xuống đất. May mà ấm trà khó giữ nóng lâu, nước sôi nguội hơn, nhưng vẫn làm phỏng đùi nàng, phòng bếp biến thành ướt đẫm dơ bẩn.
Đỗ Quyên nghe xong trợn mắt há hốc mồm.
Hoàng đại nương lải nhải không ngừng, cao giọng nói đều do Đỗ Quyên không trông coi mới thành như vậy. Nhà ai mà chiên như vậy chứ? Đều đến tết mới chiên. Dầu dùng hết, đến tết ăn cái gì? Còn có men đậu hủ kia, lông đều mọc ra, trộn với muối và ớt là có thể cho vào bình. Giờ thì tốt rồi, mấy bình đậu coi như mất ráo, đều cho heo ăn. Cũng không sợ sét đánh! ...
Hoàng Ly thấy sắc mặt Đỗ Quyên không tốt, tức giận kêu lên: Nãi nãi, sao chuyện gì ngươi cũng trách nhị tỷ tỷ? Lúc nàng đi có kêu ta, vì ta đọc sách quên mất, Tảm tỷ tỷ các nàng lại không quen nhà chúng ta nên mới ra chuyện.
Hoàng đại nương nói: Sớm tinh mơ đánh cỏ heo, dỗ quỷ à! Ngươi hỏi nàng đi, có phải cố ý đi hay không?
Đỗ Quyên gật đầu nói: Không sai. Là ta cố ý đi.
Phùng thị, Hoàng Tước Nhi và Hoàng Ly, ngay cả Hoàng Nguyên vừa trở về nghe xong đều phát ngốc.
Hoàng đại nương cao giọng nói: Nghe không? Nghe không? Nàng cố ý!
Đỗ Quyên cũng cao giọng nói: Cố ý thì sao? Ta không ở đây các ngươi cũng trách ta. Nếu ta ở đây, không chừng lại đổ cho ta cố ý hại nàng, giống như hôm qua. Ta không thể trêu vào còn không thể né tránh sao? Hay là ta nên để cho các ngươi xả giận ?
Hoàng đại nương cả giận: Ngươi không có chuyện gì ...
Đỗ Quyên ngắt lời nàng, nói: Sao ta không có chuyện gì? Các nàng đột nhiên đến đây, lại chưa từng làm qua mấy việc này, không thuận tay có sai lầm là chuyện đương nhiên. Ta muốn khuyên các nàng đừng làm, chỉ sợ lại cho rằng ta không coi các nàng như người trong nhà; ta không dám ở nhà vì sợ người nói ta cố ý hại người, nên ta kêu Hoàng Ly làm, còn ta đi đánh cỏ heo. Vậy không đúng chỗ nào?
Hoàng Nguyên ngơ ngác nghe, đau lòng đến chết lặng.
Thật không thể chung sống dưới một mái hiên sao?
Phùng Thị thấy khẩu khí Đỗ Quyên hôm nay không giống thường ngày, ngớ ra nói không ra lời.
Hoàng Ly cũng sợ hãi nhìn Đỗ Quyên, quên đối đáp với nãi nãi.
Hoàng Tước Nhi vội tới hoà giải, nói cũng không là chuyện lớn gì, chỉ là không có men đậu hủ thôi.
Đỗ Quyên cưới nhạt nói: Vốn là
|
/460
|

