Hòe Hoa nhẹ giọng nói: Đỗ Quyên thật đáng thương! Ta cũng khổ sở cho nàng.
Lâm Xuân trầm mặc.
Hòe Hoa lại nói: Ngươi cũng khổ sở đúng không?
Nói xong khom người ngồi xổm xuống bên bờ ruộng.
Lâm Xuân vẫn không trả lời, lại nhìn hướng Đỗ Quyên đi.
Đang định đi, chợt nghe Hòe Hoa buồn bã nói: Ngươi không cần khổ sở. Buổi chiều Đỗ Quyên nói với chúng ta, nàng không làm vợ Hoàng Nguyên, lại càng sẽ không làm thiếp.
Lâm Xuân như nghe thấy thiên âm, bỗng nhiên quay đầu.
Đêm tối lờ mờ, mơ hồ nhìn thấy mắt hắn phát sáng như sao trên trời, Là thật?
Hòe Hoa gật đầu, nói: Là thật. Buổi chiều ta và Quế Hương đi tìm Đỗ Quyên. Tính tình Quế Hương ngươi cũng biết, nàng cho rằng Tảm cô nương tới, Đỗ Quyên nhất định phải làm thiếp Hoàng Nguyên, nên mắng nàng một trận, trái một câu 'Mắt bị mù', phải một câu 'Mắt bị mù'. Đỗ Quyên liền nói, nàng không muốn làm thiếp Hoàng Nguyên. Quế Hương lại mắng, nói làm vợ cũng không được, có một người thiếp trước mặt, nhìn là khó chịu, cuộc sống như vậy làm sao qua? Một Lâm Xuân tốt như vậy không gả, mắt thật bị mù! Đỗ Quyên còn nói, nàng không làm vợ Hoàng Nguyên, cũng không làm thiếp.
Lắng nghe lời nàng nói, Lâm Xuân như nhìn thấy bộ dáng Quế Hương mắng người, có chút giống đại bá nương, nhịn cười không được.
Hòe Hoa nhìn không rõ khuôn mặt của hắn, lại biết hắn đang cười.
Nàng nén nỗi chua xót trong lòng, hỏi: Ngươi nghe xong cao hứng chứ?
Lâm Xuân hơi hơi chần chờ rồi mới nói: Cám ơn ngươi nói cho ta biết.
Hòe Hoa lại nói: Nhưng ta còn có câu, nói ngươi đừng nóng giận.
Không chờ hắn trả lời, liền lẩm bẩm: Thôi, vẫn không nên nói.
Lâm Xuân trầm giọng nói: Có lời gì ngươi cứ việc nói.
Hòe Hoa nhân tiện nói: Ta vốn thật ghét Tảm cô nương. Ta nghĩ nếu nàng không đến, Đỗ Quyên có thể vui vẻ gả cho Hoàng Nguyên, ta... ta sẽ có hy vọng. Tuy không nhất định có thể thành, tốt xấu có chút hy vọng. Nhưng ta hôm nay nhìn thấy nàng, bỗng nhiên không trách nàng mà hoàn toàn kính nể nàng. Ngươi nói, bỏ hết phú quý, chạy tới tìm Hoàng Nguyên, nàng có mưu đồ gì?
Lâm Xuân nghe nàng nói có hy vọng , không khỏi chấn động.
Chưa tới suy tư, lại nghe nói tới Tảm Lao Yên, liền xuất thần.
Hòe Hoa như cũng không mong hắn trả lời, nói tiếp: Ta thấy được ngươi khổ sở, ta cũng thật khổ sở, ta bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận về Tảm cô nương: nàng thích Hoàng Nguyên, nguyện ý vì hắn làm bất cứ chuyện gì, dù làm thiếp cũng cam nguyện. Ta thấy ta cũng vậy. Chỉ cần có thể cùng người mình thích ở một chỗ, làm cái gì ta đều nguyện ý; nếu gả cho người khác, ta cảm thấy sống không bằng chết! Ta liền để tay lên ngực tự hỏi, Đỗ Quyên thì sao?
Đỗ Quyên thì sao?
Nàng nghĩ như thế nào ?
Lâm Xuân bắt đầu hoảng hốt.
Thanh âm êm ái của Hòe Hoa trong ruộng đồng yên tĩnh như to hơn, rõ ràng hơn: Thấy nàng thương tâm như vậy, ta sớm biết là nàng khẳng định sẽ không gả cho Hoàng Nguyên. Sau đó ta tưởng mình nghĩ sai, nàng là không bỏ xuống được. Đỗ Quyên không bỏ xuống được! Nàng nói không làm vợ làm thiếp Hoàng Nguyên chỉ là mạnh miệng. Cho nên, nàng mới luôn gây sự với Tảm cô nương. Nghe nói những gia đình có thê thiếp đều như vậy. Ngươi nói xem, có phải sớm muộn gì nàng cũng gả cho Hoàng Nguyên? Nếu không gả Hoàng Nguyên, đời này nàng có thể dễ chịu sao?
Lâm Xuân như bị trúng tà, không thể động đậy.
Hắn nghe rõ ràng lời Hòe Hoa nói: nàng không thể gả cho mình người mình thích, cảm thấy sống không bằng chết; Tảm Lao Yên hành động càng quyết tuyệt; mình cũng kiên trì như vậy, thì Đỗ Quyên thích Hoàng Nguyên, có lý do gì buông tha?
Nam nhân tam thê tứ thiếp, còn rất nhiều!
Hắn bỗng nhiên không muốn nghe nữa, xoay người chạy đi.
Hòe Hoa ngây ngẩn cả người. Nhìn bóng đen đi nhanh như gió, nàng đưa hai tay che mặt, khẽ nức nở. Thanh âm này cùng tiếng nước song chảy xuôi, hoà với tiếng dế nỉ non càng tăng thêm sự lạnh lẽo của đêm thu.
Lại nói Đỗ Quyên, sau khi trở về tắm rửa liền ngủ.
Trong phòng cách vách, Tảm Lao Yên mở mắt nằm ở trên giường. Hồng Linh nằm bên cạnh nàng.
Trong yên tĩnh, Tảm Lao Yên bỗng
Lâm Xuân trầm mặc.
Hòe Hoa lại nói: Ngươi cũng khổ sở đúng không?
Nói xong khom người ngồi xổm xuống bên bờ ruộng.
Lâm Xuân vẫn không trả lời, lại nhìn hướng Đỗ Quyên đi.
Đang định đi, chợt nghe Hòe Hoa buồn bã nói: Ngươi không cần khổ sở. Buổi chiều Đỗ Quyên nói với chúng ta, nàng không làm vợ Hoàng Nguyên, lại càng sẽ không làm thiếp.
Lâm Xuân như nghe thấy thiên âm, bỗng nhiên quay đầu.
Đêm tối lờ mờ, mơ hồ nhìn thấy mắt hắn phát sáng như sao trên trời, Là thật?
Hòe Hoa gật đầu, nói: Là thật. Buổi chiều ta và Quế Hương đi tìm Đỗ Quyên. Tính tình Quế Hương ngươi cũng biết, nàng cho rằng Tảm cô nương tới, Đỗ Quyên nhất định phải làm thiếp Hoàng Nguyên, nên mắng nàng một trận, trái một câu 'Mắt bị mù', phải một câu 'Mắt bị mù'. Đỗ Quyên liền nói, nàng không muốn làm thiếp Hoàng Nguyên. Quế Hương lại mắng, nói làm vợ cũng không được, có một người thiếp trước mặt, nhìn là khó chịu, cuộc sống như vậy làm sao qua? Một Lâm Xuân tốt như vậy không gả, mắt thật bị mù! Đỗ Quyên còn nói, nàng không làm vợ Hoàng Nguyên, cũng không làm thiếp.
Lắng nghe lời nàng nói, Lâm Xuân như nhìn thấy bộ dáng Quế Hương mắng người, có chút giống đại bá nương, nhịn cười không được.
Hòe Hoa nhìn không rõ khuôn mặt của hắn, lại biết hắn đang cười.
Nàng nén nỗi chua xót trong lòng, hỏi: Ngươi nghe xong cao hứng chứ?
Lâm Xuân hơi hơi chần chờ rồi mới nói: Cám ơn ngươi nói cho ta biết.
Hòe Hoa lại nói: Nhưng ta còn có câu, nói ngươi đừng nóng giận.
Không chờ hắn trả lời, liền lẩm bẩm: Thôi, vẫn không nên nói.
Lâm Xuân trầm giọng nói: Có lời gì ngươi cứ việc nói.
Hòe Hoa nhân tiện nói: Ta vốn thật ghét Tảm cô nương. Ta nghĩ nếu nàng không đến, Đỗ Quyên có thể vui vẻ gả cho Hoàng Nguyên, ta... ta sẽ có hy vọng. Tuy không nhất định có thể thành, tốt xấu có chút hy vọng. Nhưng ta hôm nay nhìn thấy nàng, bỗng nhiên không trách nàng mà hoàn toàn kính nể nàng. Ngươi nói, bỏ hết phú quý, chạy tới tìm Hoàng Nguyên, nàng có mưu đồ gì?
Lâm Xuân nghe nàng nói có hy vọng , không khỏi chấn động.
Chưa tới suy tư, lại nghe nói tới Tảm Lao Yên, liền xuất thần.
Hòe Hoa như cũng không mong hắn trả lời, nói tiếp: Ta thấy được ngươi khổ sở, ta cũng thật khổ sở, ta bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận về Tảm cô nương: nàng thích Hoàng Nguyên, nguyện ý vì hắn làm bất cứ chuyện gì, dù làm thiếp cũng cam nguyện. Ta thấy ta cũng vậy. Chỉ cần có thể cùng người mình thích ở một chỗ, làm cái gì ta đều nguyện ý; nếu gả cho người khác, ta cảm thấy sống không bằng chết! Ta liền để tay lên ngực tự hỏi, Đỗ Quyên thì sao?
Đỗ Quyên thì sao?
Nàng nghĩ như thế nào ?
Lâm Xuân bắt đầu hoảng hốt.
Thanh âm êm ái của Hòe Hoa trong ruộng đồng yên tĩnh như to hơn, rõ ràng hơn: Thấy nàng thương tâm như vậy, ta sớm biết là nàng khẳng định sẽ không gả cho Hoàng Nguyên. Sau đó ta tưởng mình nghĩ sai, nàng là không bỏ xuống được. Đỗ Quyên không bỏ xuống được! Nàng nói không làm vợ làm thiếp Hoàng Nguyên chỉ là mạnh miệng. Cho nên, nàng mới luôn gây sự với Tảm cô nương. Nghe nói những gia đình có thê thiếp đều như vậy. Ngươi nói xem, có phải sớm muộn gì nàng cũng gả cho Hoàng Nguyên? Nếu không gả Hoàng Nguyên, đời này nàng có thể dễ chịu sao?
Lâm Xuân như bị trúng tà, không thể động đậy.
Hắn nghe rõ ràng lời Hòe Hoa nói: nàng không thể gả cho mình người mình thích, cảm thấy sống không bằng chết; Tảm Lao Yên hành động càng quyết tuyệt; mình cũng kiên trì như vậy, thì Đỗ Quyên thích Hoàng Nguyên, có lý do gì buông tha?
Nam nhân tam thê tứ thiếp, còn rất nhiều!
Hắn bỗng nhiên không muốn nghe nữa, xoay người chạy đi.
Hòe Hoa ngây ngẩn cả người. Nhìn bóng đen đi nhanh như gió, nàng đưa hai tay che mặt, khẽ nức nở. Thanh âm này cùng tiếng nước song chảy xuôi, hoà với tiếng dế nỉ non càng tăng thêm sự lạnh lẽo của đêm thu.
Lại nói Đỗ Quyên, sau khi trở về tắm rửa liền ngủ.
Trong phòng cách vách, Tảm Lao Yên mở mắt nằm ở trên giường. Hồng Linh nằm bên cạnh nàng.
Trong yên tĩnh, Tảm Lao Yên bỗng
|
/460
|

