Hoàng Nguyên vẫn ngồi dưới đất cẩn thận xem xét, lúc này đứng dậy nghiêm nghị nói với Hồng Linh: Ta đã nói là không phải Đỗ Quyên làm, sao ngươi cứ chấp mê bất ngộ? Còn không mau đi chiếu cố cô nương nhà ngươi!
Một tiếng yếu ớt kêu gọi truyền đến: Hồng Linh lại đây.
Là Tảm Lao Yên.
Hồng Linh liền lau nước mắt chạy tới.
Thì ra Hoàng Tước Nhi và Hoàng Ly nghe nói có người di chuyển phiên đá, mới làm cho Tảm Lao Yên té xuống nước, đều giật mình bất giác đứng lại ở cửa nghe, quên đi vào.
Đỗ Quyên quay đầu, thấy Hoàng Tước Nhi bình thường, Hoàng Ly lại nghi hoặc nhìn nàng.
Trong lòng nàng lộp bộp , thầm nghĩ tiểu muội bá đạo nhất, nếu trước kia có người nói nhị tỷ tỷ nàng như vậy, nàng đã sớm xông đối với mặt mắng người, không chừng còn động thủ đánh người ta nữa; hôm nay có bộ dạng này, rõ ràng là bắt đầu nghi ngờ nàng, hoài nghi nhị tỷ tỷ tức giận, cố ý giáo huấn Tảm tỷ tỷ để xả giận.
Vì nàng cũng chính là người không chịu thiệt.
Đỗ Quyên nhất thời tâm lạnh.
Tâm lạnh, sắc mặt cũng lạnh.
Hoàng Tước Nhi nói với Hồng Linh: Sao Đỗ Quyên lại làm việc này! Hồng Linh ngươi đừng nói lung tung.
Rồi lại giương giọng nói với Hoàng Nguyên: Có lẽ là đứa bé nào tinh nghịch, cố ý muốn trêu người, đùa giỡn thồi. Đám nhóc choai choai khí lực không thể kém Đỗ Quyên. Nguyên Nhi ngươi nên hỏi bọn họ một chút.
Hoàng Nguyên vội nói: Ta cũng nghĩ như vậy. Đại tỷ ngươi đi vào trước đi.
Hoàng Ly há há mồm, muốn nói gì nhưng lại không biết nói như thế nào.
Hoàng Tước Nhi gật đầu, đang định cõng Tảm Lao Yên vào nhà, nàng lại gọi Hồng Linh tới, ra lệnh nàng dập đầu nhận sai với Đỗ Quyên.
Hồng Linh ủy khuất kêu lên: Tiểu thư!
Tảm Lao Yên suy yếu nhưng rất giận, trừng mắt quát: Đi!
Đem hết toàn lực quát Hồng Linh, nàng đuối sức nhắm mắt lại.
Hồng Linh bất đắc dĩ đành phải đi tới, quỳ xuống trước mặt Đỗ Quyên.
Là nô tỳ sai lầm, thỉnh cô nương tha thứ.
Đỗ Quyên nghiêng người tránh ra, cười nhạt nói: Không dám! Nếu ngươi đã chỉ chứng việc này do ta làm trước mặt người, nếu không tra rõ manh mối thì nhận sai có ích lợi gì. Hơn nữa, ta thấy ngươi tuy quỳ xuống, nói cũng rất dễ nghe, nhưng trong lòng lại không phục, thì cần gì phải chưng ra cái dạng này! Đứng lên đi.
Đám người Quế Hương cũng tức giận trừng Hồng Linh.
Hồng Linh xấu hổ không thôi, lại ủy khuất khó chịu, không biết như thế nào cho phải.
Tảm Lao Yên gấp đến độ mở to mắt, lại không có sức nói.
Hoàng Nguyên quát Hồng Linh: Ngươi đi về trước! Chờ ta hỏi rõ rồi nói.
Hồng Linh đành đứng dậy, cùng Hoàng Tước Nhi đi vào nhà.
Đợi bọn hắn đi xong, Hoàng Nguyên quay sang đám nhóc hỏi: Các ngươi ai tinh nghịch làm việc này, mau nói ra. Dù sao đây là chuyện ngoài ý muốn, ta sẽ không trách các ngươi. Nếu giấu diếm không nói, đợi ta tra hỏi ra, sẽ dùng luật mưu hại người luận xử, đưa hắn đi nha môn nhốt vào đại lao!
Đám nhỏ nghe xong biến sắc mặt, nhưng nhất trí lắc đầu, đều nói chưa từng làm.
Hoàng Nguyên cẩn thận quan sát, không thấy ai có vẻ khả nghi, đành cho bọn họ ai làm việc nấy, chỉ chừa lại Lâm Xuân, Đỗ Quyên và Hoàng Tiểu Bảo, ngồi xổm bên cạnh ao thấp giọng phân tích.
Hắn hỏi Đỗ Quyên: Trước ngươi có ai tới qua này không?
Đỗ Quyên nhìn hắn vẫn là đôi mắt ôn nhuận như cũ, trong lòng đau đớn.
Nàng cười lạnh nói: Ngươi thật hoài nghi ta, đúng không? Vừa rồi ngươi thay ta bác bỏ, là không muốn tin tưởng, cũng không thể tin được, kỳ thật trong tiềm thức ngươi đã nhận định là ta làm.
Tiềm thức? Hoàng Nguyên kinh ngạc, tiếp đó nhẹ nhàng trách cứ, nói: Đỗ Quyên! Ta không có hoài nghi ngươi. Việc này thực kỳ quái, rõ ràng cho thấy có người động tay động chân. Chúng ta phải cẩn thận phân tích, tra rõ nguyện do mới có thể giải trừ nghi kỵ.
Hắn nhìn nàng đau lòng không thôi, từ lúc nào bọn họ ly tâm như thế?
Hắn đưa mắt về phía Lâm Xuân.
Đỗ Quyên nghiêm mặt nói: Ngươi đừng nhìn Lâm Xuân. Hôm nay từ lúc đi ra đến bây giờ, căn bản không tới bên này. Hắn tới trong chốc lát đã xuống mương. Trừ hắn ra, những người khác đều qua đây. Nhưng là, Tảm cô nương mới đi ra ngoài, người ta muốn hại nàng phải có bản lãnh lớn biết trước
Một tiếng yếu ớt kêu gọi truyền đến: Hồng Linh lại đây.
Là Tảm Lao Yên.
Hồng Linh liền lau nước mắt chạy tới.
Thì ra Hoàng Tước Nhi và Hoàng Ly nghe nói có người di chuyển phiên đá, mới làm cho Tảm Lao Yên té xuống nước, đều giật mình bất giác đứng lại ở cửa nghe, quên đi vào.
Đỗ Quyên quay đầu, thấy Hoàng Tước Nhi bình thường, Hoàng Ly lại nghi hoặc nhìn nàng.
Trong lòng nàng lộp bộp , thầm nghĩ tiểu muội bá đạo nhất, nếu trước kia có người nói nhị tỷ tỷ nàng như vậy, nàng đã sớm xông đối với mặt mắng người, không chừng còn động thủ đánh người ta nữa; hôm nay có bộ dạng này, rõ ràng là bắt đầu nghi ngờ nàng, hoài nghi nhị tỷ tỷ tức giận, cố ý giáo huấn Tảm tỷ tỷ để xả giận.
Vì nàng cũng chính là người không chịu thiệt.
Đỗ Quyên nhất thời tâm lạnh.
Tâm lạnh, sắc mặt cũng lạnh.
Hoàng Tước Nhi nói với Hồng Linh: Sao Đỗ Quyên lại làm việc này! Hồng Linh ngươi đừng nói lung tung.
Rồi lại giương giọng nói với Hoàng Nguyên: Có lẽ là đứa bé nào tinh nghịch, cố ý muốn trêu người, đùa giỡn thồi. Đám nhóc choai choai khí lực không thể kém Đỗ Quyên. Nguyên Nhi ngươi nên hỏi bọn họ một chút.
Hoàng Nguyên vội nói: Ta cũng nghĩ như vậy. Đại tỷ ngươi đi vào trước đi.
Hoàng Ly há há mồm, muốn nói gì nhưng lại không biết nói như thế nào.
Hoàng Tước Nhi gật đầu, đang định cõng Tảm Lao Yên vào nhà, nàng lại gọi Hồng Linh tới, ra lệnh nàng dập đầu nhận sai với Đỗ Quyên.
Hồng Linh ủy khuất kêu lên: Tiểu thư!
Tảm Lao Yên suy yếu nhưng rất giận, trừng mắt quát: Đi!
Đem hết toàn lực quát Hồng Linh, nàng đuối sức nhắm mắt lại.
Hồng Linh bất đắc dĩ đành phải đi tới, quỳ xuống trước mặt Đỗ Quyên.
Là nô tỳ sai lầm, thỉnh cô nương tha thứ.
Đỗ Quyên nghiêng người tránh ra, cười nhạt nói: Không dám! Nếu ngươi đã chỉ chứng việc này do ta làm trước mặt người, nếu không tra rõ manh mối thì nhận sai có ích lợi gì. Hơn nữa, ta thấy ngươi tuy quỳ xuống, nói cũng rất dễ nghe, nhưng trong lòng lại không phục, thì cần gì phải chưng ra cái dạng này! Đứng lên đi.
Đám người Quế Hương cũng tức giận trừng Hồng Linh.
Hồng Linh xấu hổ không thôi, lại ủy khuất khó chịu, không biết như thế nào cho phải.
Tảm Lao Yên gấp đến độ mở to mắt, lại không có sức nói.
Hoàng Nguyên quát Hồng Linh: Ngươi đi về trước! Chờ ta hỏi rõ rồi nói.
Hồng Linh đành đứng dậy, cùng Hoàng Tước Nhi đi vào nhà.
Đợi bọn hắn đi xong, Hoàng Nguyên quay sang đám nhóc hỏi: Các ngươi ai tinh nghịch làm việc này, mau nói ra. Dù sao đây là chuyện ngoài ý muốn, ta sẽ không trách các ngươi. Nếu giấu diếm không nói, đợi ta tra hỏi ra, sẽ dùng luật mưu hại người luận xử, đưa hắn đi nha môn nhốt vào đại lao!
Đám nhỏ nghe xong biến sắc mặt, nhưng nhất trí lắc đầu, đều nói chưa từng làm.
Hoàng Nguyên cẩn thận quan sát, không thấy ai có vẻ khả nghi, đành cho bọn họ ai làm việc nấy, chỉ chừa lại Lâm Xuân, Đỗ Quyên và Hoàng Tiểu Bảo, ngồi xổm bên cạnh ao thấp giọng phân tích.
Hắn hỏi Đỗ Quyên: Trước ngươi có ai tới qua này không?
Đỗ Quyên nhìn hắn vẫn là đôi mắt ôn nhuận như cũ, trong lòng đau đớn.
Nàng cười lạnh nói: Ngươi thật hoài nghi ta, đúng không? Vừa rồi ngươi thay ta bác bỏ, là không muốn tin tưởng, cũng không thể tin được, kỳ thật trong tiềm thức ngươi đã nhận định là ta làm.
Tiềm thức? Hoàng Nguyên kinh ngạc, tiếp đó nhẹ nhàng trách cứ, nói: Đỗ Quyên! Ta không có hoài nghi ngươi. Việc này thực kỳ quái, rõ ràng cho thấy có người động tay động chân. Chúng ta phải cẩn thận phân tích, tra rõ nguyện do mới có thể giải trừ nghi kỵ.
Hắn nhìn nàng đau lòng không thôi, từ lúc nào bọn họ ly tâm như thế?
Hắn đưa mắt về phía Lâm Xuân.
Đỗ Quyên nghiêm mặt nói: Ngươi đừng nhìn Lâm Xuân. Hôm nay từ lúc đi ra đến bây giờ, căn bản không tới bên này. Hắn tới trong chốc lát đã xuống mương. Trừ hắn ra, những người khác đều qua đây. Nhưng là, Tảm cô nương mới đi ra ngoài, người ta muốn hại nàng phải có bản lãnh lớn biết trước
|
/460
|

