Điền Duyên

Chương 307 - Rơi Xuống Nước

/460


Tâm tình Tảm Lao Yên nhất thời tốt lên không ít, cũng thập phần cảm kích Đỗ Quyên.

Nàng cũng không đặc biệt muốn ra ngoài chơi, nhưng nàng có ý tưởng của nàng: Trời sinh voi ắt sinh cỏ. Trốn tránh không có ích lợi gì, phải dũng cảm đối mặt.

Chẳng những phải đối mặt Đỗ Quyên, còn phải đối mặt Hoàng gia, đối mặt thôn Thanh Tuyền.

Nghĩ xong, nàng cầm tay Hoàng Ly, kiên định đi ra ngoài.

Mới đi ra khỏi viện, mùi bùn đất tanh tửi đã đập vào mặt, Hồng Linh lập tức dùng tay che miệng lại, nói: Thật thối! Tảm Lao Yên chỉ nhíu nhíu mày, lập tức giãn ra.

Thì ra bọn họ đào bùn trong mương chất đống bên bờ.

Đám nhóc lớn nhỏ vây quanh đống bùn thò tay bắt cá chạch, đám người Lâm Xuân vẫn bận rộn trong mương.

Nhìn thấy chủ tớ Tảm Lao Yên, mọi người cũng không ngạc nhiên, đều mỉm cười chào hỏi. Hoàng Tước Nhi, Hoàng Tiểu Bảo nhìn nàng cười, nói: Lại đây chơi , Xem, rất nhiều cá chạch và cá.

Đỗ Quyên nghe tiếng ngẩng đầu nhìn: cô gái mặc váy cài thoa kia, hành động lã lướt, mềm nhẹ như khói, hiển nhiên không thể một sớm một chiều có bồi dưỡng ra khí chất như thế, trong lòng không nhịn được tê rần.

Đang thất thần, nàng nghe Quế Hương than thở: Nhìn bộ dạng khinh thường kìa, còn che miệng nữa. Rồi tỉnh táo lại, vội dùng khuỷu tay khều nàng, thấp giọng nói: Ngươi đừng gây phiền toái cho ta!

Nếu Quế Hương vô lễ, người ta sẽ nghĩ là nàng xúi.

Quế Hương liền cúi đầu, không lên tiếng.

Đỗ Quyên mỉm cười gật đầu với Tảm Lao Yên, xem như tiếp đón.

Nàng và Hoàng Nguyên đều có ý nghĩ giống nhau: bất kể như thế nào, nàng là con nuôi Hoàng gia, là tỷ tỷ Hoàng Nguyên, sẽ phải chạm mặt Tảm Lao Yên, vẫn phải để ý đến mặt mũi.

Đương nhiên, cũng chỉ dừng ở đó.

Nàng sẽ không ngây thơ cho rằng mình và nàng có thể trở thành bạn tốt.

Cho nên, nàng thấy nàng tới, liền muốn tránh ra.

Vì làm cạn mương này, bọn họ tạm thời dựng một cái đập nhỏ ở 2 đầu con mương, chặn dòng nước. Đê đập ở hạ du dựng ngay phía trên ao nước nơi Đỗ Quyên các nàng giặt đồ, để còn có nước dùng, bằng không lúc vét mương, muốn rửa tay cũng khó khăn. Đám nhóc ở trong bùn đào tới đào lui bắt cá chạch, có người dùng rổ nhỏ xuống mương bắt cá, cả người đều là bùn, thỉnh thoảng chạy tới ao nước rửa. Bên mương và bên hồ, khắp nơi là những đống bùn đen thùi, mặt đất ướt đẫm.

Đỗ Quyên rửa đám cá và cá chạch bắt được xong, lại rửa chân. Lúc đang dựa vào Quế Hương để mang giày dép, Tảm Lao Yên cẩn thận bước lên nơi khô ráo, nhẹ nhàng đi tới.

Rất nhiều cá sao? Nàng khẽ giọng hỏi Đỗ Quyên.

Hoàn hảo. Cá chạch nhiều hơn một chút. Đỗ Quyên cười trả lời.

Tay không đánh người mặt tươi cười, người ta lấy lễ đãi, nàng cũng không thể trầm mặt.

Chỉ là nàng lại không muốn đối mặt với nàng ở đây, nên cầm lấy rổ trên tay Hoàng Ly, cười nói: Ngươi ở đây xem. Ta lại đi bắt cá chạch.

Đang định đi, phát hiện bên hồ đều ướt, vội thuận tay đem thùng gỗ nhắc tới một bên, dặn Hoàng Ly nhìn, đừng để cho người ta đổ đi, nói bên trong có cá, rồi cùng Quế Hương đi.

Nàng muốn đi xa chút, đi tới đầu bên cùng Nhị Nha các nàng.

Đoán chừng phía sau không nghe được, Quế Hương bắt đầu nói thầm, nói Tảm Lao Yên huênh hoang, bộ dáng khinh người vân vân.

Đỗ Quyên không vui nói: Ngươi lại nói! Người ta còn tưởng là ta dạy ngươi nữa.

Đang nói, bỗng nhiên phía sau truyền đến tiếng thét chói tai.

Đỗ Quyên quay đầu, chỉ kịp nhìn thấy một bóng người đứng không vững, hai tay quơ lung tung, sau đó ngã xuống, không phải ngã ra phía sau, mà


/460

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status